Wednesday, 12 August 2009

'Nhận hình phạt tàn khốc nhất'



'Nhận hình phạt tàn khốc nhất'

Đồng chí Duch, tên thật là Kaing Guek Eav

Ông Kaing Guek Eav, biệt danh Đồng chí Duch, xin các nạn nhân tha thứ

Một thành viên hàng đầu của Khmer Đỏ đã yêu cầu nhận hình phạt nặng nhất tại phiên tòa xử tội ác chiến tranh ở Campuchia.

Kaing Guek Eav - được biết nhiều hơn qua biệt danh Đồng chí Duch - nói với phiên tòa do Liên Hiệp Quốc bảo trợ rằng ông ta nhận trách nhiệm cho nỗi đau khổ của một triệu người Campuchia đã mất vợ, mất chồng trong giai đoạn Khmer Đỏ cầm quyền.

Đồng chí Duch đứng đầu trại tù S-21 khét tiếng của Khmer Đỏ ở Phnom Penh.

Trước đó ông ta đã nhận tội tra tấn và hành quyết hàng ngàn tù nhân.

'Hình phạt'

Một bản tuyên bố của Kaing Guek Eav nói: "Tôi muốn người dân Campuchia dành cho tôi hình phạt tàn khốc nhất."

Ước tính có tới 16.000 người đã bị tra tấn và giết trong thời kỳ Đồng chí Duch cai quản trại tù giai đoạn 1975-1979.

Sau này, ông Duch trở thành người Kitô giáo, làm việc cho các tổ chức cứu trợ quốc tế sau khi Khmer Đỏ bị lật đổ.

Hôm thứ Tư, ông nhắc lại chi tiết Chúa Jesus đã bị ném đá trước lúc chết vì đóng đinh trên thập giá.

Ông nói: "Nếu người Campuchia làm theo hình phạt truyền thống này, họ có thể làm với tôi. Tôi chấp nhận."

Duch là một trong năm nhân vật cao cấp của Khmer Đỏ ra tòa và là người duy nhất nhận trách nhiệm vì hành động của mình.

Phiên tòa xử ông bắt đầu hồi tháng Ba và dự kiến kết thúc cuối năm nay.

Trong phiên xử hôm thứ Tư, nhân chứng, bà Bou Thon, 64 tuổi, kể lại rằng chồng bà là tài xế ở Bộ Công nghiệp của Khmer Đỏ, và bị tố cáo phản bội rồi đưa vào trại S-21.

Chồng và bốn đứa con của bà mất tích, và bà tin rằng tất cả đã chết ở địa điểm Choeung Ek, được biết tới qua tên Cánh đồng Chết, nơi các tù nhân trại S-21 bị đưa tới để hành hình.

Bà khóc trước tòa, nói rằng bà cố quên và tha thứ, nhưng không thể.

-----------------------------------------------------------------------

source

BBC Vietnamese

Saturday, 8 August 2009

Tân Chủ Tịch Hạ Viện Hoa Kỳ: Nancy Pelosi



Ngọc Thụy
OneViet.com

Lần đầu tiên một phụ nữ đại diện cho District 8 ở San Francisco11 lần liên tiếp, đã bầu chọn vào chức Chủ Tịch Hạ Viện Hoa Kỳ, người thứ hai có thể làm tổng thống Hoa Kỳ sau phó tổng thống.
“Tôi nhận chiếc búa chỉ huy này trong tinh thần cùng hợp tác, chứ không phe nhóm, và ước mong cùng làm việc với quý vị thay mặt toàn thể nhân dân Hoa Kỳ. Trong Hạ Viện này, chúng ta có thể thuộc đảng phái khác nhau, nhưng chúng ta cùng phục vụ một đất nước,” bà Nancy Pelosi phát biểu khi nhận chức vụ mới, bài tường thuật của AP cho biết.
Cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa đều cam kết hợp tác vượt qua những bất đồng và chia rẻ đảng phái từ nhiều năm qua để đưa Quốc Hội thứ 110 đến thành công.
Bà Pelosi nói tiếp “Đây là một biến cố lịch sử cho Quốc Hội Hoa Kỳ và cho phụ nữ tại đất nước này. Đây là thời điểm mà chúng ta đã chờ đợi từ hơn 200 năm nay.”

Với tỉ lệ 233 dân biểu Dân Chủ so với 202 thuộc Cộng Hòa, Hạ Viện nay do đảng Dân Chủ kiểm soát lần đầu tiên kể từ 1994 cho thấy người dân Mỹ muốn có đổi thay.
“Kết quả bầu cử năm 2006 là lời kêu gọi sửa đổi – không phải chỉ thay quyền kiểm soát tại Hạ Viện, mà phải hướng đất nước theo một hướng mới. Không nơi nào người Mỹ muốn có hướng đi mới hơn là ở Iraq. Nhân dân Mỹ bác bỏ mối cam kết không giới hạn cho một cuộc chiến không có lối ra,” bà Pelosi nhấn mạnh.

Tại Thượng Viện, tỉ số đại biểu (hai đại biểu cho mỗi tiểu bang) cũng chênh lệch với 51 Dân Chủ - 49 Cộng Hòa, trong đó có 49 thuộc Dân Chủ, 49 Cộng Hòa và hai độc lập, nhưng cả hai đều đứng về phía Dân Chủ.
Quốc Hội Hoa Kỳ khóa họp thứ 110 với Dân Chủ nắm quyền đã mở ra chương mới trong nhiệm kỳ tổng thống của ông Bush khi ông hoàn tất hai năm còn lại trong lúc chính quyền bị chia rẽ.

Dân Biểu Nancy Pelosi, thuộc gia đình gốc Ý họ D’Alesandro theo đạo Thiên Chúa, sinh ngày 26 tháng Ba, 1940 tại Baltimore, Maryland. Bà Pelosi tốt nghiệp đại học Trinity Washington University ở Washington D.C., nơi bà gặp và cưới ông Paul Pelosi và sau đó chuyển về sinh sống tại quê chồng ở San Francisco. Bà có năm người con, bốn gái và một trai. Theo Wikipedia tài sản của gia đình Pelosi lên đến hơn 25 triệu đô la.

Xem thêm chi tiết tại: http://www.house.gov/pelosi/

source

http://www.oneviet.com/archives/2007/01/tan_ch_tch_h_vin_hoa_k_nancy_p.php#more

Friday, 7 August 2009

Mười Năm của Putin

August 07, 2009

Mười Năm của Putin

Nguyễn Xuân Nghĩa-Việt Tribune

Khi Trùm Cớm thành Ông Trùm

Tuần qua, ngày sinh nhật của Tổng thống Barack Obama – sinh nhật đầu tiên trong Phủ Tổng thống của một tổng thống gốc da đen đầu tiên của Mỹ – có tiếng vang của một cái pháo tẹt. Chuyện không có gì mà ầm ĩ, dù truyền thông Mỹ có ra sức thổi ống đu đủ lên tới trời xanh.

Một ngày kỷ niệm khác mới đáng ghi nhớ, vì làm thay đổi cục diện thế giới.

Mùng tám Tháng Tám, Liên bang Nga mở cuộc tấn công vào hai khu vực tự xưng là ly khai của Georgia. Kể từ ngày đó, một năm đã qua rồi mà Georgia vẫn như cá nằm trên thớt, và có thể sẽ bị xẻo thịt một đợt nữa trong những ngày tới! Công trình sư của biến cố ấy là Thủ tướng Vladimir Putin. Tuần này, ông lặng lẽ kỷ niệm một biến cố khác…

Mười năm về trước, ngày chín Tháng Tám, Vladimir Putin được Tổng thống Boris Yeltsin bổ nhiệm làm một trong ba Đệ nhất Phó Thủ tướng (!) của Nội các Sergei Stepashin. Cùng ngày đó, Thủ tướng Stepashin Yeltsin bị cách chức – chủ yếu vì thiếu nhiệt tình trong cuộc chiến tại Chechnya – Putin lên xử lý thường vụ. Lập tức Yeltsin tuyên bố sẽ chọn Putin làm người kế vị. Đến cuối ngày, Putin tuyên bố sẽ ra tranh cử Tổng thống….

Ngần ấy diễn biến dồn dập nội trong một ngày đã có âm hưởng của một cuộc đảo chánh của phe an ninh và quân đội sau khi Liên bang Nga có năm Thủ tướng trong 18 tháng. Từ mùng chín Tháng Tám năm 1999, nước Nga đã bước qua ngả khác. Vì thế mới có vụ tấn công Georgia vào năm ngoái.

Chúng ta nên nhìn lại chuyện này, một biến cố có ý nghĩa và rất đáng suy ngẫm….

***

Thử Tướng Nga Putin gặp gỡ Thủ Tướng Thổ Nhĩ Kỳ tại thủ đô Ankara ngày 6 tháng 8, 2009. POOL/AFP/Getty Images

Trong 10 năm liền sau 1989, cả thế giới và nhất là các nước Tây phương cứ mong là sau khi khối Xô viết khủng hoảng rồi tan rã, Liên bang Nga sẽ tiến dần ra chế độ dân chủ và cải cách theo kinh tế thị trường. Là một chính khách có bản lãnh, Boris Yeltsin không thực hiện nổi việc đó.

Di sản đáng nói nhất của ông không phải là đã cải tổ kinh tế cho một số tài phiệt có cơ hội chia chác tài sản quốc gia mà đã nhìn ra chân tướng của Vladimir Putin. Khi dọn đường cho Putin, ông được rút lui êm thắm để ra đi nhẹ nhàng trong vòng tay của Lưu Linh.

Kể từ đấy, Putin đưa nước Nga về chốn cũ... Còn chuyện dân chủ thì vẫn là giấc mơ.

Vì sao như vậy?

Vì Liên bang Nga là một lục địa bát ngát, có diện tích rộng gấp đôi lãnh thổ Hoa Kỳ, trải ngang 11 múi giờ trên mặt địa cầu. Nhưng là một lục địa không may. Sự nghèo khổ của Nga là cái nghiệp vì địa dư hình thể không thuận lợi cho canh tác và chuyển vận – như trường hợp Âu Châu và Hoa Kỳ hoặc miền Đông của Trung Quốc. Con sông lớn duy nhất có thể đẩy giang thuyền và hàng hóa từ nơi này qua nơi khác thì chỉ đẹp trong thi ca. Đó là sông Volga, thường bị đóng băng vì lạnh, lại chảy vào biển Caspian bị tù trong lục địa và có vị trí kinh tế thương mại rất thấp.

Nước Nga chỉ có thể tồn tại khi con người bước vào việc khai sông xẻ núi.

Con người ở đây là triều đình, Bộ Chính trị hay Chính quyền. Tải sản của quốc gia vì vậy được đầu tư vào chuyển vận, nếu không thì dân đói và nổi loạn – là chuyện đã từng xảy ra. Và ngoài Moscow, những trung tâm thị tứ lớn của Nga thường do con người xây dựng trên các trục giao lưu nhân tạo. Với địa hình địa vật ấy, việc kỹ nghệ hoá để canh tân xứ sở là bài toán mà Hoa Kỳ và Âu Châu không gặp nên khó mường tượng ra.

Việc sản xuất lương thực để đưa tới từng nhà cho xứ sở khỏi loạn là yếu tố tự nhiên dẫn tới nạn trưng thu và bóc lột nông dân, từ khi chủ nghĩa cộng sản chưa xuất hiện. Khi chủ nghĩa này được áp dụng tại Nga thì nó... vận hành đúng quy luật nhờ điều kiện thiên nhiên ấy. Và nhờ vậy mà có góp phần công nghiệp hoá nước Nga – bằng núi xương sông máu. Đó là thành tích của Stalin.

Nhiều người lý tưởng có thể khó chịu khi thấy nói rằng địa dư hình thể Nga là yếu tố giải thích chế độ tập trung quản lý và độc tài sắt máu. Nghĩa là hàm ý xá tội cho bạo chúa. Thực tế là con người vẫn bị chi phối bởi điều kiện thiên nhiên và 10 năm thử nghiệm dân chủ của Yeltsin có phần nào cho thấy sự thật đó. Nước Đức có thể đã rơi vào chế độ độc tài khát máu, của cả chủ nghĩa phát xít lẫn cộng sản, mà vẫn thoát ra được.

Nga thì không.

***

Cộng đồng dân tộc nào cũng muốn được tồn tại với bản sắc của mình và phải nương vào thiên nhiên để phòng thủ, tự vệ. Sống trên các vùng đất trống trải không có núi rừng bảo vệ hay sông nước để phòng ngự và chuyển quân, thì rất dễ bị ngoại xâm và bị đồng hoá, rồi tiêu vong. Dân ta có thể hiểu điều ấy từ khi còn sinh sống tại lưu vực sông Cả, sông Mã và nương vào hang động ở cuối rặng Trường Sơn để mình vẫn là mình. Nước Nga không được như vậy.

Xứ sở này không có biên giới thiên nhiên – như “hải đảo” Hoa Kỳ hay “lục địa” Trung Quốc, được đại dương hay núi rừng bảo vệ – mà là vùng đất trống trải. Ba rặng núi lớn nhất, từ Tây qua Đông là vùng Carphatian, Caucasus rồi rặng Thiên Sơn (tại Trung Á) là ba tấm bình phong quá hẹp. Ngoài ra, chỉ có đầm lầy bên Tây Bá Lợi Á. Còn lại là một sự trống trải vô bờ. Vì vậy, dân Nga không thể quên được các đợt tấn công của Mông Cổ, Napoleon hay Đức Quốc xã trong lịch sử.

Ngoài chuyện địa dư hình thể đã dẫn tới chế độ kinh tế tập trung thì nhu cầu an ninh cũng khiến Nga luôn luôn nghĩ tới việc thiết lập các vùng trái độn quân sự và trưng binh đồn trú khấp nơi. Không một quốc gia nào trên thế giới lại phải tốn kém như xứ này để nuôi một đạo quân lớn lao như vậy. Và chính quyền trung ương – Bộ Chính trị thời Xô viết – càng củng cố vùng trái độ thì quốc gia càng kiệt quệ.

Mà trong các vùng trái độn ấy, sắc tộc Nga la tư phải chung sống với nhiều sắc dân khác.

Làm sao chung sống trong thế mạnh nếu không đàn áp, tiêu diệt hay khuynh đảo các sắc dân này? Từ thời Stalin rồi, nhiều cộng đồng thiểu số bị bứng gốc và đầy qua nơi khác sinh sống trong khi dân Nga được đưa về làm chủ nhiều khu vực của vùng phiên trấn, từ biển Baltic phía Bắc đến Trung Âu hay Trung Á phía Nam. Trong những vùng trái độn có đặc tính xôi đậu ấy, an ninh và tình báo trở thành yêu cầu tất yếu. Hệ thống mật vụ được định chế hoá, với bàn tay cực kỳ thô bạo, để dẹp yên mọi mầm loạn, về cả chủng tộc lẫn ý thức hệ.

Nhân đây, cần nhắc lại là bốn chục năm về trước, hai đại trí thức Nga là Andrei Sakharov và Alekxandr Solzhenitsyn đã gián tiếp tranh luận về bài toán ấy. Nhà vật lý Sakharov thi cho rằng ý thức hệ Cộng sản là nguyên nhân của các tai họa và nếu từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, nước Nga sẽ có một tương lai khá hơn. Văn hào Solzhenitsyn suy luận hơi khác vì nhìn thấy thuộc tính độc tài trong văn hoá Nga. Ông muốn tìm giải pháp cứu rỗi sâu xa hơn ý thức hệ, trong tôn giáo và tư tưởng văn hoá. Cả hai đều có lý, nhưng có lẽ con người nhân văn Solzhenitsyn bắt được cái thần của nền văn hoá chuyên chế đó.

Và cả hai đều là nạn nhân của một thuộc tính khác, là chế độ mật vụ.

Chế độ này đã hiện hữu từ thời các Sa hoàng và hệ thống hoá trong thời cộng sản – cho đến ngày nay… Chính là hệ thống quản lý tập trung, phòng ngự quân sự và cai trị bằng mật vụ mới đưa tới hiện tượng đặc thù của xứ này: lãnh đạo Nga cần mật vụ và đồng hóa với mật vụ, dưới rất nhiều tên gọi khác nhau. Nổi tiếng nhất là KGB.

Trẻ trung nhất trong thế giới đó có Vladimir Putin, người lọt mắt xanh của Boris Yeltsin.

***

Mười năm về trước, khi Putin được đưa lên làm Thủ tướng thứ sáu của Liên bang Nga trong có một năm rưỡi, ít ai tin là ông sẽ tồn tại quá một con trăng, huống hồ lên làm Tổng thống, Vậy mà Putin đã đắc cử, làm Tổng thống hai nhiệm kỳ và gồm thâu thiên hạ về một mối để giành lại thế lực đã mất của nước Nga. Ông có trình độ nghiệp vụ thích hợp cho nhu cầu!

Putin không thuộc loại tài phiệt, chuyên gia hay chính khách thư lại của hệ thống cũ mà là một người yêu nước… theo kiểu mật vụ. Ông nắm vững thông tin và kỹ thuật tổ chức để hiện đại hoá hệ thống bảo vệ bằng công an và tập trung quyền lực thiết yếu vào điện Kremlin. Kinh tài, tuyên truyền hay an ninh, quân đội, v.v… ngần ấy cơ chế đều có chức năng ưu tiên là xây dựng sức mạnh cho chế độ đã.

Vì vậy, trong 10 năm liền, Vladimir Putin đã làm nước Nga thay đổi, ổn định hơn thời Yeltsin, mà hà khắc và lưu manh hơn. Với hệ thống cai trị ấy, thế lực kinh tế của Nga không thể thay đổi và xứ này vẫn là một quốc gia chậm tiến. Nhưng khả năng bảo vệ chế độ và gây hấn với bên ngoài thì đã khác xưa.

Khi Phó Tổng thống Joe Biden của Hoa Kỳ lên giọng khinh miệt sức mạnh kinh tế Liên bang Nga (xin đọc lại bài “Liên bang Nga – Thế và Lực – Joe Biden nói đúng mà có khi… nghĩ sai” trên cột báo này vào tuần trước), ông chỉ nhìn thấy một phần của vấn đề. Nhờ hệ thống mật vụ của nó, chế độ này có thể tồn tại lâu hơn và gây họa nhiều hơn. Trong một quốc gia mà các phần tử ưu tú lại tập trung vào việc bảo vệ an ninh thì xã hội không tiến được và người dân sẽ còn khổ. Nhưng đấy là vấn đề của dân tộc Nga. Vấn đề của thế giới là sự tồn tại của Putin và những người sẽ kế tục sự nghiệp của ông ta: họ suy nghĩ và hành xử như Trùm Cớm, theo những quy luật khác.

Mười năm sau khi ngôi sao Putin xuất hiện, và nay vẫn còn sáng, mình cũng nên nhìn vào góc tối đó của nước Nga…. Khi ấy, may ra thì ta hiểu được võ công của Kim Chính Nhật tại Bắc Hàn và màn biểu diễn của nguyên Tổng thống Bill Clinton khi ông “vận động” để đón về hai nhà báo gốc Mỹ bị mật vụ Bắc Hàn bắt giữ – rồi ân xá đúng lúc! Tào lao! [NXN]

-----------------------------------------------------------------

source

Viet Tribune Online

Hậu trường vụ Clinton thăm Bắc Hàn

August 07, 2009

Hậu trường vụ Clinton thăm Bắc Hàn

KIM GHATTAS/BBC

Đó là một chuyến đi giải cứu kịch tính, với sự kết hợp của các nhân vật ấn tượng cùng đầy đủ chi tiết cho một cuốn tiểu thuyết trinh thám.

Một vị cựu Tổng thống đầy sức cuốn hút bay qua Thái Bình Dương để giải cứu cho hai cô gái đang lâm nạn.

Cựu TT Hoa Kỳ Bill Clinton, trước trái, chụp ảnh với Chủ Tịch Bắc Hàn Kim Jong IL, trước phải, tại Bình Nhưỡng (PyongYang) ngày 4 tháng 8, 2009.KNS/AFP/Getty Images

Một cuộc gặp gỡ với một lãnh đạo kỳ bí, ẩn dật tại một đất nước hầu như bị cô lập với phần còn lại của thế giới.

Một nhân vật nổi tiếng của Mỹ tới nơi để giải quyết khủng hoảng, trong khi phu nhân của ông – hiện là nhà ngoại giao hàng đầu của đất nước – cũng có chuyến công cán nước ngoài.

Sứ mạng của ông Clinton tới Bắc Hàn nhằm giải thoát cho hai nữ phóng viên Mỹ bị cầm tù – Laura Ling và Euna Lee – còn cho thấy một cái nhìn đối với lối ngoại giao hậu trường, cách tiến đến một thỏa thuận và là lời nhắc nhở về vai trò của các cựu Tổng thống Hoa Kỳ.

Tại một thành phố, nơi mà việc rò rỉ thông tin cho báo chí là ‘chuyện thường ngày ở huyện’ , mọi người tham gia vào sứ vụ này đều hết sức kín kẽ về chuyến đi – thậm chí cả sau khi ông Bill Clinton đã hạ cánh – từ các quan chức Tòa Bạch Ốc đến Bộ Ngoại giao giúp đỡ thương lượng và lên kế hoạch cho chuyến đi, tới đội ngũ các cựu quan chức và cộng sự đi cùng với ông Clinton.

‘Nghỉ hưu đi mua sắm’

Bà Hillary Clinton cũng không hé lộ về chuyện này . Trên thực tế, trong khi người ta còn đang hoàn tất các khâu chuẩn bị cho chuyến đi của chồng bà, tức khoảng hôm 25/7, bà còn tham gia vào cuộc khẩu chiến với Bắc Triều Tiên.

Sau khi chỉ trích giới lãnh đạo Bắc Hàn là “những đứa trẻ bất trị” chỉ muốn làm người khác chú ý, bà Clinton bị Bình Nhưỡng gọi là một “quí bà không thông minh”, và một “người nghỉ hưu” nên dành thời gian đi mua sắm.

Mặc dù Tòa Bạch Ốc khẳng định chuyến thăm của ông Clinton là một sứ mệnh nhân đạo riêng tư, chính quyền đã kiểm soát chặt việc thương thảo.

Từ trái, Cựu TT Clinton, Cựu PTT Al Gore, cô Laura Ling và cô Euna Lee trong ngày đoàn tụ 5/8/2009 tại Burbank, California. Robyn Beck/Getty Images

Truyền thông Mỹ cho biết các quan chức liên quan bao gồm cố vấn an ninh quốc gia, tướng James L Jones và chuyên gia hàng đầu của Hội đồng an ninh quốc gia về khu vực là Jeff Bader.

Một quan chức Mỹ còn nói Bắc Hàn đã đảm bảo trước khi ông Clinton đi Bình Nhưỡng rằng họ sẽ trả tự do cho hai phụ nữ này.

Hoa Kỳ và Bắc Hàn không có quan hệ ngoại giao, nhưng thường liên lạc qua các kênh tại Liên Hiệp Quốc cũng như qua nhiều nguồn trung gian khác.

Hiện vẫn còn nhiều thông tin trái ngược về tiến trình sự kiện, nhưng có vẻ như việc chọn ông Bill Clinton làm đặc sứ là do chính Bắc Hàn đề nghị.

Bắc Hàn được biết đã nói với hai nữ phóng viên là điều này giúp cho họ được trả tự do.

Cô Ling và cô Lee nay đã được đoàn tụ với gia đình. Các gia đình, về phần mình, đã thông báo lại bộ Ngoại giao thông qua cựu phó Tổng thống Al Gore.

Một quan chức Mỹ nói Tổng thống Barack Obama đã đề nghị ông Clinton lãnh sứ mạng này.

Gần như xin lỗi

Sau khi hạ cánh xuống Burbank, California, cô Ling kể chuyện cô và đồng nghiệp Lee được gác ngục thông báo họ sẽ đi tới một buổi gặp gỡ, và khi họ vào một căn phòng thì thấy cựu Tổng thống Mỹ đang đứng trước mặt.

Hai phóng viên này tháng trước đã xin lỗi, thông qua một tuyên bố tới gia đình, vì đã vượt biên giới bất hợp pháp vào Bắc Hàn từ Trung Quốc.

Hai phóng viên Laura Ling, trái, Euna Lee xúc động trong ngày trở về, giữa là Cựu TT Clinton. Gabriel Bouys/AFP/Getty Images

Ngày hôm sau, bà Hillary Clinton nhắc lại thông điệp này trong một diễn văn trên truyền hình – nhưng không hẳn là một lời xin lỗi của Washington, chỉ gần gần như thế, đủ để đưa đến một quá trình dẫn tới việc cuối cùng trả tự do cho hai phóng viên này.

Chính quyền Obama bác bỏ các tin tức trên truyền thông Bắc Hàn nói rằng ông Clinton đã xin lỗi thay mặt cho hai nữ phóng viên này. Các quan chức cũng nói họ không đưa ra nhân nhượng gì cho phía Bắc Hàn.

Tuy nhiên, đối với chính quyền theo đường lối bí mật Bắc Hàn cùng vị lãnh đạo ốm yếu luôn muốn được Washington chú ý và công nhận, chuyến thăm của cựu Tổng thống Mỹ – người lại là phu quân của Ngoại trưởng hiện nay – tự nó đã là một sự nhân nhượng.

Suy cho cùng, họ đã bác bỏ mọi đề nghị tiến cử những người khác làm đặc sứ, mà lại đề nghị muốn giải quyết vụ này với ông Clinton.

Bức hình Kim Chính Nhất mỉm cười khi ngồi cạnh ông Clinton nghiêm nghị cũng giúp cho lãnh đạo Bắc Hàn được dịp tự quảng bá hình ảnh của mình ở trong nước, vào lúc tin cho hay ông ta đang ốm yếu và chuẩn bị chuyển giao quyền lực cho người con thứ ba.

Tuy nhiên, có thể đã có đánh giá rằng đây là một sự nhượng bộ mà Washington có thể đưa ra, vì chính quyền ông Obama cũng chẳng mất quyền lợi chính trị gì mà vẫn giữ khoảng cách khi gửi đi một cựu lãnh đạo thay vì một quan chức đang nắm quyền.

Đây là quyết định, có lẽ đã được dự kiến trước, rằng sẽ bị giới bảo thủ chỉ trích.

Ông John Bolton, đại sứ của chính quyền Bush tại Liên Hiệp Quốc, nói chính quyền Obama đang tưởng thưởng cho Bắc Hàn vì hành vi xấu chơi.

Trong một bài xã luận, ông Bolton viết: “Cho dù đã có hàng thập niên cả hai đảng của Mỹ đều đưa ra tiếng nói là không thương lượng với khủng bố để đòi trả tự do cho con tin, có vẻ như chính quyền Obama không chỉ chọn cách thương lượng, mà còn gửi đi một vị cựu Tổng thống để làm chuyện này”.

Tuy nhiên, Bắc Hàn cũng giữ được thể diện khi trả tự do cho hai phóng viên mà không tỏ ra là phải chịu quá nhiều áp lực từ bên ngoài.

Tận dụng cựu Tổng thống

Trong khi không ai mong đợi sẽ có bước đột phá, các quan chức hi vọng rằng Bình Nhưỡng giờ đây sẽ đi ngược lại một vài tuyên bố gần đây, như rút khỏi các cuộc đàm phán sáu bên – là tiến trình mà cộng đồng quốc tế tìm cách thuyết phục Bắc Hàn từ bỏ chương trình nguyên tử.

Phát biểu với hãng NBC, bà Clinton nói: “Có thể bây giờ họ sẽ sẵn lòng nói chuyện với chúng tôi – trong bối cảnh đàm phán sáu bên – về ước nguyện của quốc tế muốn thấy họ giải giáp”.

Tổng thống Obama cũng tái khẳng định rằng Bắc Hàn phải từ bỏ vũ khí hạt nhân nếu họ muốn có quan hệ tốt hơn với thế giới bên ngoài.

Hiện vẫn chưa rõ ông Kim và ông Clinton đã thảo luận những gì.

Tuy nhiên, hai người đã nói chuyện ba tiếng đồng hồ, và có thể hồ sơ hạt nhân – điều mà ông Clinton vốn biết rõ – cũng được bàn thảo.

Điều này một phần giải thích tại sao ông Clinton lại quan tâm tới việc nhận lãnh trách nhiệm thách thức này.

Chính quyền của ông Clinton đã chứng kiến sự tan băng trong quan hệ với Bắc Hàn dưới chính sách Chiêu dương của Nam Hàn.

Năm 1994, dưới chính quyền Clinton, cựu Tổng thống Jimmy Carter đã có một sứ mạng tới Bình Nhưỡng, dẫn đến bước đột phá về thương lượng hạt nhân và vào năm 2000, Ngoại trưởng Madeleine Albright cũng đã tới thăm Bình Nhưỡng.

Tổng thống Clinton hi vọng sẽ tới thăm Bắc Hàn trước khi rời nhiệm sở, nhưng sau không thực hiện được do quá bận mải với các nỗ lực hòa bình tại Trung Đông.

Như vậy, dù kết quả là thế nào, ông Clinton – với tư cách quan chức cấp cao nhất của Mỹ gặp Kim Chính Nhất trong 9 năm – sẽ trở về với những đánh giá quý báu về tình trạng sức khỏe và tinh thần của ông Kim, và có thể còn về chuyện lãnh đạo Bắc Hàn sẵn lòng đến đâu trong việc ngồi xuống đối thoại.

Trong một cuộc phỏng vấn với hãng MSNBC, Tổng thống Obama nói: “Tôi nghi là Tổng thống Clinton sẽ có những quan sát thú vị từ chuyến thăm này”. Tổng thống Mỹ cũng cám ơn ông Clinton vì nỗ lực nhân đạo ‘phi thường’.

Sứ mệnh này đã đặt ra một số câu hỏi về vai trò của cựu Tổng thống dưới chính quyền Obama.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao, Robert Wood, không muốn bị lôi kéo vào các đồn đoán thì chỉ ra rằng việc ông Clinton tham gia vào vụ này là kết quả của tình huống riêng biệt.

Tuy nhiên, Michael Duffy, chủ bút tạp chí Time, người đang viết cuốn ‘Câu lạc bộ Tổng thống’ về vai trò của các cựu Tổng thống, thì nói: “mối quan hệ giữa Tổng thống đương nhiệm với những người tiền nhiệm đã tồn tại từ trước và sẽ còn tiếp tục”.

Như chính ông Clinton ngày trước đã nhờ tới ông Jimmy Carter giúp đỡ, ông Duffy cho rằng Tổng thống Obama sẽ còn dùng tới ông Clinton trong tương lai nữa, ngay cả khi ông là chồng của đương kim Ngoại trưởng.

Ông Duffy nói thêm phu nhân của ông Clinton là một yếu tố vừa “làm phức tạp hóa vừa đơn giản hóa” mọi thứ cùng lúc.

----------------------------------------------------------------------

source

Viet Tribune Online

Lão Xá và Bắc Kinh

Thứ Năm, 20/07/2006, 05:17 (GMT+7)

Bài văn Lão Xá và Bắc Kinh

Lão Xá (1899 - 1966) tên thật là Thư Khánh Xuân, nhà văn Trung Quốc. Từng học Đại học Oxford. Viết nhiều tiểu thuyết về đề tài học sinh, trí thức và thị dân. Ông tự sát trong Cách mạng văn hóa.

TT - “Vật biểu trưng của Bắc Kinh”, một đề tài dễ dẫn đến những trang viết từa tựa như lời thuyết minh của một hướng dẫn viên du lịch hạng trung bình. Vậy mà, thú vị thay, bài viết lại thấm đẫm chất văn chương, dạt dào cảm xúc, chân thành nhưng không sáo rỗng. Bài văn đạt điểm tối đa môn văn trong kỳ thi đại học vừa qua tại Bắc Kinh và được đăng trên báo Tin Tức Bắc Kinh Buổi Chiều. Tên của thí sinh không được công bố.

>> Về việc đổi mới dạy và học văn
>> Khi cảm xúc lụi tàn

Tôi nhìn thấy Tường Tử (1) đang loay hoay với mớ tiền của mình, trong lòng tính toán về việc mua xe, miệng lẩm nhẩm bài vè đoán. Bên anh ấy là xe kéo tay kiểu Bắc Kinh với thân xe đen nhánh và bánh xe sáng loáng.

Tôi nhìn thấy Vương Thuận Phát đang mải mê lau chùi bàn và đón tiếp khách hàng. Anh ấy xách ấm pha trà lớn kiểu Bắc Kinh, miệng ấm tỏa hơi nước. Tôi nhìn thấy cây lựu cao tận nóc nhà, mọc bên ngoài gian nhà chính gia đình họ Kỳ, tượng “ông Thỏ” đang ngẩng đầu đứng trên bàn vuông đặt trong sân, Quý Ông gật đầu, mỉm cười. (...)

Đọc sách của Lão Xá hình như được những nhân vật trong sách hướng dẫn dạo chơi đường phố Bắc Kinh, hít thở không khí Bắc Kinh, thưởng thức màu sắc Bắc Kinh, lắng nghe tiết điệu Bắc Kinh, cảm giác tâm trạng Bắc Kinh... những tác phẩm của Lão Xá chính là vật biểu trưng của Bắc Kinh!

Đó là từng sợi, từng chi tiết của Bắc Kinh cũ. Như một đoạn nhạc của đàn Hồ Kinh (2), sôi nổi vang vang, dư âm kéo dài. Như một ấm trà hoa nhài, mùi thơm ngào ngạt, vô cùng dư vị.

Không thể quên được cách Lão Xá thưởng thức ẩm thực Bắc Kinh. “Hạt dẻ tròn mẩy của xã Lương, ngâm qua đường cát, được xào trong nồi vang lên tiếng ‘sa sa’. Thậm chí khói dưới nồi cũng ngon”. Chỉ ở Bắc Kinh xưa mới có mùi vị hấp dẫn như thế! Chỉ Lão Xá mới lĩnh hội được một cách xúc động, truyền thần thư thế!

Mặc dù nguyên quán của Lão Xá ở tỉnh Sơn Đông, nhưng ông sinh ra ở Bắc Kinh, trưởng thành ở Bắc Kinh và vô cùng yêu quí Bắc Kinh. Ông yêu tất cả mọi thứ thuộc về Bắc Kinh. Bắc Kinh của Lão Xá như một bức tranh tết được dán trước cửa mỗi nhà vào dịp Tết Nguyên đán: trong sáng, vui tươi, mà cũng không thiếu tính bao dung; tinh xảo, tỉ mỉ, truyền đạt cái không khí văn hóa đặc trưng của Bắc Kinh.

Bằng ngòi bút của mình, con tim của mình, bằng sự yêu quí vô vàn đối với Bắc Kinh, Lão Xá đã miêu tả một thành phố Bắc Kinh vừa chân thật vừa lý tưởng. Những dòng văn cũng như tên tuổi của Lão Xá cũng trở thành vật biểu trưng của Bắc Kinh.

Lão Xá từng đi nước ngoài, từng du học, dĩ nhiên ông hiểu biết là thời gian sẽ thúc đẩy “Bắc Kinh xưa” thành “Bắc Kinh mới”. Đó là một cảm xúc phức tạp, thể hiện niềm vui xen lẫn nỗi ưu tư. Cảm xúc đó cũng thường hiện ra trong những tác phẩm của ông.

Thụy Tuyên là nhân vật chính trong truyện dài Tứ thế đồng đường thích đi dạo Bát Diện Tào, Đại San Lan, Lưu Ly Xưởng (3), nhưng anh cũng than tiếc rằng “Trong tương lai không xa, những cửa hàng đều sẽ mất tích”. Chính vì lẽ đó, Lão Xá trên sân khấu Bắc Kinh trong thời đại mới cũng cố gắng sáng tạo ngôn ngữ và vật biểu trưng của Bắc Kinh mới.

Lão Xá là người đã phát hiện, đồng thời là người yêu thích các vật biểu trưng Bắc Kinh. Bản thân ông cũng trở thành một tấm bia của lịch sử và hiện thực Bắc Kinh, trong con mắt và trong trái tim của người Bắc Kinh.

Người dịch: CHÚC XIN
(cộng tác viên của Tuổi Trẻ tại Bắc Kinh)

-------------------------------------------

source

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=151369&ChannelID=13

Đạo Khổng lụi tàn kể từ cuộc Cách mạng Văn hóa tại Trung Quốc

04-14-2009, 01:39 PM
Dakpek's Avatar
Dakpek Dakpek is offline
Thiếu Tướng
Join Date: Feb 2008
Posts: 2,556
Default Re: khuyên nên lấy Khổng giáo Lão giáo làm an dân bình thiên hạ

Trung Quốc xuất cảng Nho Giáo


Ký giả tự do, gửi cho BBCVietnamese.com



Đạo Khổng lụi tàn kể từ cuộc Cách mạng Văn hóa tại Trung Quốc

Một bộ phim mới về Khổng Tử do chính phủ Trung Quốc bỏ tiền ra sản xuất đang gây ra dư luận trong thế giới Hoa ngữ và hơn bốn triệu hậu duệ của ông.

Mục tiêu lớn của chính phủ Trung Quốc là qua bộ phim này sẽ gắn liền với việc truyền bá Nho giáo.

Nam diễn viên của phim Ngoạ Hổ Tàng Long, Châu Nhuận Phát từng gây ấn tượng bằng tướng mạo Trung Hoa với xã hội Tây Phương sẽ thủ vai Khổng Tử.

Trong các thể loại phim hành động từng đóng trước đây, Châu Nhuận Phát cũng từng thủ các vai giang hồ, xã hội đen rất thành công.

Lần nhập vai vào nhân vật được ca tụng là Chí Thánh Tiên Sư - Khổng Phu Tử sẽ tạo nên một thương hiệu văn hóa mang đậm tính sử thi rất đặc biệt của Trung Quốc và qua đó tạo nên ấn tượng về "cơn sốt" Nho Học đang được nhà cầm quyền Trung Quốc cổ suý.

Quyền lực mềm mỏng

Trung Quốc đang khao khát có một sức mạnh văn hóa để hấp dẫn toàn thế giới. Sức hút này đối với nhà cầm quyền cộng sản chính là một liều thuốc để trị liệu cho xã hội Trung Quốc hiện nay.

Sau mấy mươi năm cải cách, kinh tế phát triển nhưng Trung Quốc nay lại có những dấu hiệu hỗn loạn và trống rỗng về mặt tinh thần, gây ra nhiều mâu thuẫn xã hội.

Để lấp vào khoảng trống và sự hỗn loạn đang có nguy cơ bộc phát và xung đột về giai cấp như học thuyết Mác Lê-nin từng định nghĩa, lãnh đạo Trung Quốc tìm cách khai thác đạo đức Nho giáo - vận dụng những quy định về trật tự và những lý luận hài hòa ở trong Nho giáo để điều hòa các mâu thuẫn đang phân hóa xã hội.

Lễ kỷ niệm Khổng tử tại Khúc Phụ, quê hương ông, năm 2006

Khổng Phu Tử sinh năm 551 mất năm 497 trước Công nguyên là triết gia nổi tiếng nhất của Trung Hoa cổ đại.

Các khái niệm về xã hội không mang tính siêu hình và thần học của ông có tác động lớn đến văn hóa chính trị Trung Quốc nhưng cũng là đề tài của nhiều phái tranh biện, phát triển và sửa đổi qua nhiều triều đại.

Về mặt triết học chính trị, Nho giáo cường điệu về đẳng cấp, tôn ty và trật tự. Những thuyết về 'Thiên Nhân Hợp Đức, Thiên Nhân Tương Ứng...' về mặt trực quan có sự thu hút của văn hóa truyền thống và một phần nào gợi ý về những bản sắc của chủ nghĩa dân tộc.

Trong bối cảnh hiện nay, dùng Nho giáo để kiềm chế các mâu thuẫn xã hội là cương lĩnh "đậm đà bản sắc dân tộc" mà các nhà lãnh đạo cộng sản Trung Quốc đang toan tính.

Vì các nét bản sắc Trung Quốc thường là điều khó tranh luận cho nên đối với xã hội Trung Quốc, Nho giáo cũng trở thành một thứ 'quyền lực mềm' để khống chế những chủ nghĩa tự do và lý luận khai phóng về nhân quyền.

Vỏ bọc Nho Giáo

Học thuyết Khổng Tử cũng là một đề tài gây tranh luận không dứt. Người ta phá vỡ trật tự của Khổng Giáo để thay triều đổi đại, để làm nên một cuộc cách mạng nông dân nhưng rút cuộc chính các triều đại đều sử dụng lại Khổng Giáo như một loại công cụ để khống chế những xu hướng biến hóa của xã hội.

Trong thời Cách Mạng Văn Hóa, cuộc vận động 'Phê Lâm phê Khổng' nhắm vào Nguyên soái Lâm Bưu và phê phán Khổng Tử cáo buộc đây là những tư tưởng của giai cấp phong kiến.

Cho đến hôm nay, cơn sốt Khổng Tử và phong trào học tập kinh điển Nho Giáo cũng chính là một vòng tuần hoàn trong văn hóa trị dân của những nhà cầm quyền Trung Quốc.

Ở một góc cạnh khác, những tranh luận về khái niệm bảo vệ chân mạng đế vương, trọng nam khinh nữ và những hạn hẹp khác qua cách nhìn của Khổng Tử cũng đang diễn ra.


Trong Thế vận hội Bắc Kinh 2008, nhà cầm quyền đã dùng nhiều hình ảnh nho nhã của tín đồ Khổng Tử để quyến rũ thế giới.

Tuy nhiên, trong một biến cố gây chuyện trên truyền hình, nữ chủ trì chương trình nổi tiếng Hồ Tử Vi đã tuyên bố rằng Trung Quốc không có khả năng xuất cảng những giá trị của một nước lớn.

Qua hình ảnh của đàn ông Trung Quốc, đất nước này không thể có ưu thế nào về văn hóa để trở thành những thứ "quyền lực mềm" như văn hóa, triết học của các nước Anh, Pháp, Mỹ.

Việc thủ diễn vai Khổng Tử qua thương hiệu Châu Nhuận Phát cũng không khác xa các nhà doanh nghiệp đã từng bán các thương phẩm mang tên Khổng Tử như "Bia Rượu Tam Khổng", Dầu thơm Khổng Phủ (Khổng Phủ Hương Du)...


Tuy thế, các nhà làm phim Trung Quốc vẫn hy vọng hình ảnh của Châu Nhuận Phát sẽ làm danh tiếng vị thánh nhân của Nho giáo sẽ càng bay

Last edited by Dakpek; 04-14-2009 at 01:44 PM.
source
web.datviet.

Thiên An Môn, một sự kiện lịch sử, không thể phủ nhận

June 05, 2009

Thiên An Môn, một sự kiện lịch sử, không thể phủ nhận

Hà Giang-RFA

Như thường lệ, mỗi năm khi đến gần ngày 4 tháng 6, trong khi nhà cầm quyền Bắc Kinh tìm đủ mọi cách để xóa đi mọi dấu tích của cuộc tàn sát đẫm máu xẩy ra cách đó 20 năm tại quảng trường Thiên An Môn. Nơi đây hàng ngàn sinh viên Trung Hoa đã tử nạn vì cuộc biểu dương đòi dân chủ của họ, thì nhiều người Trung Hoa khắp nơi trên thế giới đã tưởng niệm biến cố Thiên An Môn dưới các hình thức khác nhau.

Bức hình nổi tiếng thế giới có tên Tank Man của nhiếp ảnh gia Jeff Widener thuộc hãng thông tấn AP chụp ngày 5 tháng 6, 1989 về vụ thảm sát Thiên An Môn. PHOTO: AP PHOTO/ JEFF WIDENER


Thiên An Môn biến cố không thể xóa nhòa
Từ 20 năm nay, cái tên Thiên An Môn, đã dính liền với một thảm kịch làm rúng động lương tâm nhân loại, xẩy ra vào đêm mùng 3 rạng ngày 4 tháng 6 năm 1989 tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Nhưng ngày nay, du khách đến viếng thăm Thiên An Môn không thể nào tìm thấy một dấu tích gì của cuộc thảm sát đã xẩy ra cách đây 20 năm, một biến cố đã được thế giới theo dõi trong nỗi kinh hoàng tột độ khi hàng loạt sinh viên gục ngã trước lằn đạn xối xả, và xe tăng tiến vào nghiến nát thân thể họ, đánh dấu một kết cục thảm khốc của cuộc dằng co kéo dài gần 2 tháng giữa những sinh viên đứng lên đòi hỏi dân chủ và nhà cầm quyền Trung Quốc.
Ngày tưởng niệm biến cố Thiên An Môn tại Bắc Kinh là một ngày như mọi ngày. Báo chí không có lấy một bài viết đề cập đến sự kiện lịch sử này, không có lễ tưởng niệm, không buổi thắp nến cầu nguyện cho vong linh người đã chết, cũng không có cả bó hoa đặt dưới chân những bức tượng trong khuôn viên quảng trường lớn nhất thế giới, còn có cái tên rất êm đềm là Cổng Trời An Bình. Nhưng dư luận cho rằng dù nhà cầm quyền Bắc Kinh đã dùng đủ mọi biện pháp để cấm ngặt không cho ai tại Trung Hoa nhắc đến thảm kịch này, trong suốt 20 năm trời ròng rã, họ đã không thể xóa nhòa được chứng tích của lịch sử.
Các cuộc tưởng niệm biến cố Thiên An Môn đã được tổ chức khắp nơi và dưới nhiều hình thức, hàng năm các cơ quan truyền thông trên thế giới đã có hàng loạt phóng sự về biến cố này, và các nhân chứng sống sót lên tiếng kể lại những gì họ thấy.

Cuộc đấu tranh anh hùng của sinh viên TQ
Bà Ann Lau, chủ tịch Hiệp Hội Nghệ Sĩ Tạo Hình tại Los Angeles cho biết là năm nay, họ đã có 4 sinh hoạt khác nhau tại Los Angeles và các vùng phụ cận nhằm mục đích phơi bầy, nhắc nhở cho thế giới, và nhất là người dân Trung Hoa tại Trung Quốc hiểu rõ việc gì đã xẩy ra tại Thiên An Môn cách đây 20 năm. Bà nói:
“Cái chết thê thảm của các sinh viên Trung Hoa đứng lên đòi dân chủ đã giúp phần tạo ra sự sụp đổ của chế độ Cộng Sản tại Đông Âu, vì ngay sau biến cố đó, ông Gorbachev, người đã có mặt tại Bắc Kinh trong cuộc thảm sát Thiên An Môn đã từ chối không đáp ứng lời yêu cầu của nhà cầm quyền Đông Đức nhờ ông đưa xe tăng đến để giúp họ dẹp những đám biểu tình. Ông Gorbachev khẳng định rằng ông không muốn có một Thiên An Môn thứ hai.”
Ông Qi Zhiyong, một người bị cụt mất đôi chân trong cuộc thảm sát, đã đi xe lăn đến tham dự buổi triển lãm những hình ảnh của biến cố Thiên An tại Santa Monica, và tại đó ông đã trở thành một tác phẩm triển lãm sống. Ông chia xẻ: “Tôi còn nhớ như in những việc đã xẩy ra. Họ kéo đến từ hướng Tây, trên tay tất cả đều mang súng. Họ đã thật sự bắn xả vào đám đông, tôi nằm sát xuống đường, nhưng rồi xe tăng kéo vào nghiến nát mọi người, chúng tôi không thể chạy thoát, kể cả những người bỏ chạy cũng bị đuổi theo bắn chết. Dù 20 năm hay 50 năm sau, tôi sẽ nhớ mãi những chi tiết kinh hoàng ấy, nhớ mãi suốt đời, cho đến khi tôi chết.”

Dưới ánh sáng mặt trời, sự thật không thể bị che dấu
Một cuộc tuần hành được tổ chức như một tang lễ tại Hong Kong đã được sự tham dự của gần 8,000 người mặc tang phục, mang những biểu ngữ đen kẻ chữ trắng, mầu của tang tóc. Họ ca hát và hô to: “Ngày 4 tháng 6 năm nay là một ngày quan trọng, đánh dấu 20 năm sau cuộc thảm sát tại Thiên An Môn, một biến cố mà nhà cầm quyền Bắc Kinh cho đến giờ vẫn phủ nhận. Chúng tôi nghĩ rằng việc đưa sự thật của ngày 4 tháng ra ánh sáng công lý, và mang đến dân chủ cho Trung Quốc là một hành động yêu nước.”
Ông Wang Dan, một lãnh tụ sinh viên đã bị truy lùng, bắt giam và lãnh án tù 4 năm vì tội xách động đã bay từ Hoa Kỳ qua Gia Nã Đại để tham dự một cuộc thảo luận về Thiên An Môn tại Toronto, vào cuối tuần qua chia xẻ trước cử tọa khoảng 500 người.
Ông nói: “Giới trẻ ngày nay gần như không biết một tí gì về biến cố năm 1989. Trong một khoảnh khắc của lịch sử Trung Hoa chúng tôi đã được làm những gì mình muốn. Đó là lần đầu tiên sinh viện học sinh đổ xô ra đường phố và dám nói những gì mình nghĩ. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi thấy mình được sống một cách tự do.”
Bà Carroll Bogert, thuộc tổ chức Human Rights Watch, lúc ấy là một phóng viên làm việc tại Bắc Kinh, phát biểu: “Đây là một cuộc đấu tranh hoàn toàn bất bạo động đã bị dập tắt một cách tàn nhẫn bằng bạo động. Đó là điều mà cả thế giới đã chứng kiến qua ống kính của những phóng viên bám sát những xe tăng. Lúc ấy nhà cầm quyền Bắc Kinh đã hoàn toàn phủ nhận là việc đàn áp này đã xẩy ra, phủ nhận một cách trơ trẽn không biết xấu hổ. Không một ai trong giới chức có trách nhiệm dám nhận là chuyện gì đã xẩy ra.”
Nhưng thất bại lớn nhất của Bắc Kinh trong việc bưng bít sự thật về cuộc thảm sát tại Thiên An Môn là sự ra đời bất ngờ của quyển hồi ký “Tù Nhân của Nhà Nước” (Prisoner of the State) của ông Triệu Tử Dương, cố Tổng bí thư đảng Cộng Sản Trung Quốc mới được phát hành cách đây hai tuần. Cuốn hồi ký viết lại những lời ông Triệu Tử Dương ghi âm trước khi qua đời cách đây 4 năm.
Người ta cho rằng dưới ánh sáng mặt trời, sự thật sẽ không thể mãi mãi bị che khuất.

---------------------------------------------------------------------------------------

source

Viet Tribune Online