
27-07-2010 | |||||||||||
| |||||||||||

27-07-2010 | |||||||||||
| |||||||||||
Sau khi Ngoại trưởng Clinton đến thăm vùng trái độn chia cắt Bắc và Nam Triều Tiên, Hoa Kỳ đã cho công bố bài xã luận phản ánh quan điểm chính thức của chính phủ Hoa Kỳ
Thứ Sáu, 23 tháng 7 2010
Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton và Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates đến thăm khu Phi quân sự phân chia 2 miền nam bắc Triều Tiên hôm 21 tháng 7, 2010
Sau khi đến thăm khu phi quân sự, vùng trái độn dài 5 kilomet chia cắt Bắc và Nam Triều Tiên, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton đưa ra nhận định về hai thế giới hoàn toàn khác biệt giữa hai miền nam bắc. Bà nói:
"Cộng Hòa Triều Tiên đã đạt những tiến bộ vượt bực. Quốc gia này có các nhà lãnh đạo chăm lo cho an sinh của người dân. Quốc gia này có một nền kinh tế ngày càng lớn mạnh, tạo ra công ăn việc làm và cơ hội cho nhân dân. Quốc gia này cũng cam kết tôn trọng những giá trị chung, cam kết tôn trọng dân chủ và tự do."
Ngoại trưởng Hoa Kỳ phát biểu thêm: ”Ngược lại, Bắc Triều Tiên không những chỉ giậm chân tại chỗ trong tình trạng cô lập, mà nhân dân miền Bắc đã phải chịu thống khổ vô bờ từ bao nhiêu năm nay.”
Ngày nay, tất cả những người ở Cộng Hòa Triều Tiên, ở Hoa Kỳ và một lực lượng đa quốc đang canh giữ tự do và giúp bảo vệ Nam Triều Tiên.
Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert Gates cho biết: “Sự cam kết của chúng ta đối với an ninh của Nam Triều Tiên thật rõ ràng, và quả tình, liên minh quân sự của chúng ta chưa bao giờ mạnh như vậy và đủ sức để răn đe bất cứ một vụ xâm lăng nào có nguy cơ xảy ra.”
Trong một hành động khẳng định rõ cho Bắc Triều Tiên biết rằng thái độ khiêu khích của họ đối với Nam Triều Tiên là điều không thể chấp nhận, Ngoại trưởng Clinton loan báo những biện pháp trừng phạt mới nhắm vào nước Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên và những hoạt động bất hợp pháp của họ.
Những biện pháp này nhắm vào việc mua bán vũ khí và những thứ liên hệ, việc thủ đắc những mặt hàng xa xỉ đã bị nghị quyết 1718 của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc ngăn cấm, và những hoạt động bất hợp pháp khác mà Cộng hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên có thể sử dụng để tài trợ cho các chương trình vũ khí; như in đô la giả, làm thuốc lá giả và rửa tiền.
Hoa Kỳ cũng sẽ hành động chiếu theo những thẩm quyền hiện hữu để phong tỏa thêm tài sản của những chủ thể có liên quan đến chương trình phổ biến vũ khí hạt nhân của Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên, Hoa Kỳ sẽ ngăn chặn thêm những người được giao công tác phổ biến vũ khí hạt nhân du hành ra nước ngoài, và khuyến nghị các ngân hàng ngăn chặn những giao dịch tài chính của các chủ thể được Bắc Triều Tiên giao phó công tác, theo như đòi hỏi trong nghị quyết 1874 của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc.
Những biện pháp này không nhắm vào nhân dân Bắc Triều Tiên, những người đã phải chịu biết bao thống khổ đã quá lâu. Những biện pháp này chỉ nhắm vào những hành động bất hợp pháp, khiêu khích và gây bất ổn của Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên mà thôi.
Theo lời Ngoại trưởng Clinton thì “cùng lúc, chúng ta tiếp tục gửi đi một tín hiệu đến Bắc Triều Tiên để họ thấy rằng vẫn còn một con đường khác, một con đường có thể mang lại lợi ích cho nhân dân Bắc Triều Tiên.”
Nếu và khi nào mà Bắc Triều Tiên tuân thủ những nghĩa vụ quốc tế của họ thì chừng đó những biện pháp trừng phạt sẽ được chấm dứt.
Trên đây là bài xã luận phản ánh quan điểm chính thức của chính phủ Hoa Kỳ.
source
VOA Vietnamese

Christine Nguyễn
Ký giả tự do, gửi tới BBC từ Paris
Vào một ngày nắng ấm cuối xuân, chúng tôi đã tiếp cận được 2 người rơm tại công viên Villemin quận 10 Paris. Đó là hai phụ nữ còn rất trẻ, dưới 20 tuổi và khá xinh. Nhưng đấy là những điều chúng tôi ghi nhận được sau khi đã tiếp xúc, chuyện trò. Còn ấn tượng ban đầu khi nhìn thấy họ thì hoàn toàn khác hẳn.
Họ đi đứng xiêu vẹo, quần áo tả tơi hoàn toàn giống hình ảnh của những người bù nhìn bằng rơm được sử dụng lâu ngày trên cánh đồng. Mặt mũi đầu tóc xơ xác bơ phờ. Họ đói và hôi. Mùi hôi của họ thật khủng khiếp đấm thẳng vào mũi chúng tôi.
Em Tr, 17 tuổi, cho chúng tôi biết các em từ một nơi gần thủ đô Prague của Czech, được đưa đến công viên Villemin này cả tuần nay, và các em uống nước lã cầm hơi là chính. T, 19 tuổi, với vẻ lúng túng, ngại ngần khi nhìn thấy được phản ứng tự nhiên của tôi, em cho biết đã 10 ngày nay các em chưa hề được tắm rửa mà một trong hai em lại đang trong chu kỳ kinh nguyệt của phụ nữ.
Khi tôi tỏ ý ái ngại khả năng các em sẽ mắc phải bệnh viêm nhiễm phụ khoa, em T cho biết vì đi theo đường bộ từ Trung Quốc sang nên có những lần cả nửa tháng các em không tắm gội, không làm vệ sinh ngay cả "trong những ngày ấy" và vẫn phải "đóng thuế" bằng thân xác trải dài qua những lộ trình "đường cỏ" cho các tay chăn dắt đường dây và các thành phần khác. "Kinh khủng lắm ạ, ban đầu em còn không chịu nổi mùi hôi hám từ chính cơ thể của em, nhưng rồi cũng phải cố mà quen thôi," T nói.
Hôm ấy, các em đang đợi người trong đường dây đưa đến một địa điểm gần cảng Calais chờ cơ hội để "nhảy bãi", tức là bám trên những chiếc xe tải chở containner để trốn sang Anh Quốc.
Vào rừng
Gặp và nghe những chuyện của hai em Tr và T, chúng tôi quyết định trở lại các cánh rừng quanh cảng Calais một lần nữa.
Phụ nữ trên đường vượt biên phải đối mặt với nhiều nỗi tủi nhục
Một góc rừng Grande Synthe, đây là khu rừng gần nhất dẫn đến cảng Calais, cách cảng khoảng 40 km nên có rất nhiều khu vực trong rừng bị các nhóm người rơm chiếm đóng.
Vẫn những lều trại tạm bợ, nhếch nhác, nhưng lớp người cũ của lần trước không còn một ai. Số người lần này có ít hơn, và cũng "trẻ hóa" hơn nhiều. Tất cả cùng đang tìm cơ hội trốn được đến nước Anh "lao động" với giấc mơ có vài nghìn bảng gửi về nhà mỗi tháng, đầu tiên là để chuộc lại những quyển sổ đỏ đang thế chấp ở ngân hàng, sau đấy sẽ là một cuộc đổi đời cho cả dòng họ.
H, một phụ nữ Hà Tây 35 tuổi để lại chồng và 2 con, từ Cộng hòa Czech đến cánh rừng Grande Synthe này được khoảng 1 tháng. Cô cho biết tuy vấn đề thực phẩm và vệ sinh cá nhân tương đối ổn thỏa nhờ vào trợ giúp nhân đạo của các tổ chức từ thiện địa phương, nhưng là phụ nữ, H thường xuyên phải đối mặt với những cơn khủng hoảng vì bị bắt buộc phải quan hệ thân xác với những gã thanh niên có gốc Trung Đông, Nam Á vá một số nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ đang có mặt trong rừng.
Khi tôi hỏi tại sao những người trong nhóm không bảo vệ cho nhau, H nói: "Chúng nó rất hung dữ, nơi rừng rú này mạnh ai nấy lo thân, em mà chống cự lại thì đến xác cũng không còn".
Theo chúng tôi được biết, những thanh niên hung dữ nói trên thuộc thành phần bất hảo vô nghề nghiệp có gia đình sinh sống tại Pháp, thậm chí có những kẻ đến từ Anh. Chúng tụ tập thành từng nhóm lập lều trại ở bất cứ nơi nào có người rơm Việt Nam tập trung với mục đích "xin đểu" tất cả những gì có thể "xin" được của những người rơm này, từ thực phẩm, quần áo đến cả thân xác của người rơm phụ nữ.
Vừa "xin đểu", những thanh niên này vừa chi phối và kiểm soát tất cả các hoạt động của các nhóm người rơm theo những mệnh lệnh bí mật nào đấy từ các tay chăn dắt đường dây người rơm.
Hết nhóm này đi lại đến nhóm khác tới
Cũng như lần trước, tiếp xúc với nhóm 5 người rơm chưa đầy 15 phút, chúng tôi liền bị một đám thanh niên gốc Trung Đông và Nam Á bao vây đe dọa và hành hung "nhè nhẹ". Khi đám thanh niên này ngang nhiên có những hành động rất sỗ sàng với cả một phụ nữ đứng tuổi như tôi giữa ban ngày, tôi nhìn H và thấy một đôi mắt đầy vẻ chịu đựng và sợ hãi, đôi mắt cho tôi biết những nỗi đau mà H phải trải qua trong những ngày đi tìm miền đất mơ.
Rời Grande Synthe, chúng tôi đến rừng Tétéghem, cách cảng Calais khoảng 50 km về phía Đông Nam và gặp được C, một nữ người rơm gốc Thanh Hóa 22 tuổi, mới thử sức "nhảy bãi" lần đầu tối hôm trước thất bại vừa quay về trại. Sau ít phút chuyện trò với chúng tôi, em bức xúc kể: "Cháu bám trên mui bạt xe tải, khi xe chạy cháu mới thật sự thấy tai nạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào, mà tai nạn có nghĩa là chết, thậm chí là chết không toàn thây".
Một chặng dừng chân của người rơm Việt Nam ở Paris
Khoảng 18 giờ, chia tay các em mà không biết phải chúc các em điều gì. Khi ra đến bìa rừng, chúng tôi gặp một đôi nam nữ mới được "xuống hàng" đang dò tìm đường vào lán trại. Những thanh niên gốc Trung Đông đang lượn lờ quanh đấy không thèm che giấu cái nhìn thèm thuồng trước con mồi mới. Tôi chợt nhớ đến chuyện một phiên dịch viên từ thiện kể về những phụ nữ lỡ có thai bất đắc dĩ trên con đường đi làm người rơm đã phải khốn đốn như thế nào để giải quyết bào thai đó, có khi nguy hiểm đến tính mạng.
Chặng về chúng tôi ghé qua rừng Angre, một khu rừng cách cảng Calais 50 km và gần Paris nhất (hơn 160 km). Có lẽ do phải bất đắc dĩ đón tiếp sự quan tâm của nhiều nhóm truyền thông Pháp cũng như quốc tế nên lán trại chỗ này đã được giải tán. Được biết hiện tại, trại đã được "ai đó" dời sang góc khác của khu rừng, kín đáo hơn nhiều.
Nơi đặt trại trước đây chỉ còn lại vài dấu tích của bếp lò dã chiến, của sàn nước tạm bợ. Tất cả những dấu vết khác gần như mất hẳn với sức sống của thiên nhiên, nhanh chóng trả lại cho rừng màu xanh bất diệt.
source
BBC Vietnamese

Thứ Năm, 17 tháng 6 2010
Phúc trình hàng năm về nạn buôn người của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ
Việt Nam hôm 16/6 đã lên tiếng bảo vệ các nỗ lực chống lại tình trạng buôn người tại nước này, sau khi bị Hoa Kỳ liệt vào danh sách các nước cần theo dõi về buôn người.
Mới đây, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã cáo buộc Việt Nam cùng một số nước khác tại Đông Nam Á như Singapore và Thái Lan không ngăn chặn tình trạng phụ nữ bị buộc phải hoạt động mại dâm.
Tuy nhiên, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, bà Nguyễn Phương Nga, nói rằng báo cáo của Hoa Kỳ về Việt Nam ‘mang tính chính trị và có những nhận xét không khách quan, không phản ánh đúng tình hình thực tế của Việt Nam, cho dù đã được phía Việt Nam cung cấp thông tin đầy đủ’.
Bà Nga cũng nhấn mạnh rằng Việt Nam ‘coi tội phạm buôn bán người, đặc biệt là buôn bán phụ nữ và trẻ em là tội phạm nguy hiểm, xâm hại nghiêm trọng đến quyền con người và ảnh hưởng xấu đến sự phát triển của xã hội’.
Trong khi đó, Thông Tấn xã Việt Nam mới đây trích báo cáo của chính phủ nói rằng tình trạng buôn người đang gia tăng ở Việt Nam, và các băng nhóm tội phạm có tổ chức đang sử dụng các phương thức phức tạp hơn để tránh bị giới hữu trách phát hiện.
Kể từ năm 2005 cho tới nay, hơn 3.000 phụ nữ và trẻ em đã trở về Việt Nam sau khi bị buôn bán sang các nước khác.
Nguồn: AFP, MOFA
source
VOA Vietnamese

Theo Le Monde, là tỉnh xuất khẩu nhiều nhất nước, Quảng Đông cũng là nơi xuất phát các phong trào đấu tranh cho quyền lợi của người lao động. Công nhân ở đây đa số là người nhập cư, được tổ chức rất tốt.
Một chuyên gia nhận xét : « Cuộc đình công tại Honda gây ngạc nhiên tột độ, và đồng thời cũng có mặt hạn chế. Đừng quên rằng tại Trung Quốc có nhiều khác biệt giữa các đơn vị khác nhau của cùng một tập đoàn công nghiệp, gây ra nhiều bất mãn. Công nhân nhập cư ở Quảng Đông không có được các điều kiện ưu đãi như công nhân là người địa phương ở các nhà máy xe hơi khác ».
Hàng trăm công nhân bắt đầu đình công từ ngày 17/5 để đòi tăng lương và cải thiện điều kiện lao động. Có nhiều yếu tố khác đã làm trầm trọng thêm vấn đề. Công ty đã từ chối tăng lương và lại gởi cán bộ đi tuyển dụng người ở nơi khác. Hai công nhân cầm đầu phong trào bị ngưng hợp đồng và các công nhân thời vụ đã bị làm áp lực phải cam kết không được tham gia đình công. Theo tờ South China Morning Post, cho đến sáng qua, công nhân vẫn chưa sẵn sàng hòa giải với ban giám đốc. Tờ Nhân dân Nhật báo trích lời một công nhân cho biết lương căn bản ở đây chỉ có trên 1.200 nhân dân tệ một tháng, tương đương 110 euro, sau khi trả tiền nhà, tiền ăn và các chi phí cần thiết khác, họ chỉ còn có khoảng 500 nhân dân tệ.
Trường hợp Honda và Foxconn cho thấy tình trạng căng thẳng trên thị trường lao động Trung Quốc, khi thiếu vắng cơ chế đại diện thực sự cho công nhân. Công đoàn trung ương chỉ gồm các cán bộ công ty, hoặc các viên chức nghiệp đoàn của nhà nước. Tổ chức phi chính phủ China Labour Bulletin có trụ sở tại Hongkong nhận xét : "Những năm gần đây hiện tượng công nhân tự ý đình công, bất chấp công đoàn chính thống xảy ra rất nhiều. Nhưng lần này thì lại là một nhà máy sản xuất phụ tùng cung ứng cho toàn bộ các nhà máy khác của Honda, và công nhân biết rằng họ sẽ có lợi thế khi thương lượng ».
Thông tín viên của báo Le Monde tại Thượng Hải nhận xét, khi phong tỏa nhà máy cung cấp toàn bộ các hộp số cho các kiểu xe Honda sản xuất tại Trung Quốc, các công nhân nhà máy linh kiện xe hơi Honda Phú Sơn đã thành công mỹ mãn. Tập đoàn xe hơi của Nhật Bản đã phải cho ngưng hoạt động cả bốn nhà máy khác ở Trung Quốc.
Hãng Honda xuất khẩu một số kiểu xe lắp ráp tại chỗ và hợp tác với hai công ty quốc doanh Trung Quốc để sản xuất một kiểu xe khác dành cho thị trường nội địa nước này. Doanh số trong 4 tháng đầu năm nay đã tăng 38%, và tập đoàn Nhật dự kiến đến năm 2012 sẽ tăng sản lượng tại Trung Quốc từ 650.000 chiếc xe một năm lên 830.000 chiếc.
Mỗi năm vẫn xảy ra hàng trăm cuộc bãi công tại Trung Quốc, cho dù Hiến pháp nước này không công nhận quyền đình công. Tuy nhiên rất hiếm khi xảy ra đình công trong ngành xe hơi và việc làm ngưng trệ toàn bộ hoạt động của một tập đoàn đa quốc gia nổi tiếng như hãng Honda thì lại càng hiếm hoi hơn.
Trường hợp hãng Honda khá nhạy cảm vì nhà máy Phú Sơn là một trong bốn nhà máy của Honda trên thế giới là có vốn đầu tư 100% của hãng này, đáp ứng với chiến lược của chính quyền Bắc Kinh nhằm thu hút công nghệ cao. Báo chí Trung Quốc mới rụt rè đề cập đến việc đình công này, nay dường như đã nhận được lệnh phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói hơn, trong thời điểm non một tuần nữa là đến dịp kỷ niệm vụ thảm sát Thiên An Môn, đề tài tối kỵ đối với Bắc Kinh. Mùa xuân cũng là thời điểm diễn ra các vụ đình công lớn tại các nhà máy dệt Nhật Bản năm 1925, và các cuộc biểu tình rầm rộ chống Nhật năm 2005 trước đây.
Một loạt những vụ tự tử mới đây tại nhà máy Foxconn, chuyên gia công cho tập đoàn Apple ở, đã đưa ra ánh sáng nỗi cơ cực của các thế hệ công nhân nhập cư mới. Bí thư đảng ủy Quảng Đông vào cuối tuần rồi đã phải nhắc nhở là « Công cuộc phát triển kinh tế trước hết phải đem lại lợi ích cho nhân dân».
Thượng Hải, đại đô thị với hố cách biệt giàu nghèo
Cũng liên quan đến Trung Quốc, bài điều tra của nhật báo L’Humanité đề cập đến « Thượng Hải năm 2010, những đổi thay của Rồng ».
Trong vòng gần hai mươi năm qua, Thượng Hải đã chuyển mình để trở thành một đại đô thị có 20 triệu dân với nhiều tham vọng. Tại đây có trụ sở của 230 tập đoàn đa quốc gia, và 274 trung tâm nghiên cứu phát triển ngoại quốc. Với Triển lãm Toàn cầu 2010, tốc độ phát triển của Thượng Hải lại càng thêm nhanh chóng. Cứ mỗi hai năm, lại có thêm một chiếc cầu mới nối liền thành phố cũ nơi bờ tây với khu vực mới ở bờ Đông, với hàng ngàn tòa nhà cao tầng bằng thép và kính trông chẳng khác Hongkong, Singapore hay New York.
Tuy nhiên cái giá phải trả về mặt xã hội cũng khá đắt. Hố ngăn cách giàu nghèo ngày càng bị đào sâu thêm. Các nhà giàu mới là những người hưởng lợi từ các kế hoạch phát triển, trong khi giới công nhân, người thất nghiệp, hàng loạt người lao động nhập cư sống vất vả. Nhiều người, kể cả Bộ Tài chính, vẫn nghi ngại rằng tiền bạc từ kế hoạch tái kích thích nền kinh tế, và tín dụng dành cho các công ty chỉ được dùng để mua cổ phiếu và nuôi sống thị trường bất động sản, thay vì hỗ trợ cho nền kinh tế thực.
Một số khu phố cổ vẫn còn tồn tại, nhưng không biết duy trì được bao lâu nữa trước cơn sốt xây cao ốc mới. Những tiệm buôn nhỏ bé, những ngõ hẻm với những chiếc sào tre phơi quần áo, mùi hoành thánh, há cảo, và các cư dân mặc đồ ngủ qua lại, mới toát lên những nét đặc trưng của một Trung Hoa truyền thống, thu hút khách lãng du, chứ không phải các tòa nhà chọc trời, nhà hàng McDo hay tiệm càphê Starbuck.
Cách sống chung đụng của người dân trong hẻm từ lâu đã biến họ thành một cộng đồng khắng khít với nhau. Người ta ăn uống, chơi cờ, tâm sự …những chuyện từ thời Nhật chiếm đóng, thời cách mạng văn hóa cho đến vé vào cửa Triển lãm Toàn cầu, mà mỗi gia đình được phát không một chiếc. Việc tái định cư đối với nhiều người thật ra cũng tốt, vì diện tích chật chội khiến cho đôi khi phải đặt bàn cầu ở ngay nhà bếp, gập người lại mới leo lên được thang gác, rồi muỗi mòng, mưa dột…Mọi người chưa biết sẽ phải dời đi đâu, chắc chắn là đến các chung cư cao tầng ở ngoại ô, nhưng mong ước cả hẻm sẽ lại cùng ở gần nhau. Có những người hoàn toàn không muốn dời đi, cho rằng một phần hồn của mình đã gắn bó với khu phố cổ, cho dù ba gia đình phải dùng chung một bếp nấu.
Thế nhưng, dân số của đại đô thị này đang lão hóa : gần 22% trên 60 tuổi, và tỉ lệ này sẽ tăng lên 34% vào năm 2020. Một hậu quả khác của chính sách mỗi gia đình chỉ có một con là việc thiếu lao động. Những người lao động nhập cư đã lấp vào chỗ trống, nhưng họ lại bị rào cản hộ khẩu nên không được hưởng các phúc lợi xã hội, con cái không được đi học trường công. Vấn đề này trong tương lai có vẻ sáng sủa hơn. Ngày 1/3, mười ba tờ báo đã đồng loạt đăng cùng một bài xã luận, chỉ trích chính sách hộ khẩu là nguồn gốc của bất bình đẳng xã hội lớn lao giữa dân thành thị và nông thôn. Một sự đồng tình đáng ngạc nhiên của báo chí, chứng tỏ cuộc tranh luận đã được đưa ra công khai.
Quốc tế lên án vụ tập kích của Israel
Về thời sự quốc tế, vụ không kích đẫm máu của quân đội Israel nhắm vào một đoàn tàu chở hàng viện trợ quốc tế cho dải Gaza đã chiếm tựa lớn của tất cả các nhật báo Pháp hôm nay.
Le Monde nhấn mạnh đến « Sự phẫn nộ sau vụ tấn công của Israel vào đoàn tàu dành cho Gaza », đã làm ít nhất 10 người chết và hơn chục người bị thương. Nhật báo cánh tả Libération chạy tựa « Israel, nhà nước hải tặc », cho biết các nước đều nhất trí lên án hành động này. Tờ báo cộng sản L’Humanité công kích « Khủng bố cấp Nhà nước ở biển khơi », trong khi nhật báo cánh hữu Le Figaro nhận định « Israel bị cô lập sau vụ tấn công ngoài khơi Gaza ». Tương tự, tờ báo công giáo La Croix đề cập đến « Áp lực đè nặng lên Israel sau vụ đột kích đẫm máu ».
Asus chuẩn bị tung ra « iPad killer »
Quay lại với châu Á nhưng trên lãnh vực kỹ thuật, nhật báo kinh tế Les Echos cho biết, tập đoàn Asus của Đài Loan đã hé mở các thông tin về chiếc máy tính bảng EeePad, đối thủ cạnh tranh tương lai với iPad của tập đoàn Apple, mà tờ báo này gọi là « iPad killer ».
Nhân dịp khai mạc Hội chợ Tin học Thế giới tại Đài Loan hôm nay, nhà sản xuất máy tính đứng hàng thứ năm thế giới đã giới thiệu cho hàng trăm nhà báo quốc tế sản phẩm mới sẽ được tung ra thị trường vào quý 1 năm 2011. Với hai phiên bản wifi và 3G, chiếc máy tính bảng EeePad có màn hình từ 10 đến 12 feet, trong khi iPad chỉ có 9,7 ; và nặng 675 gam. Chiếc máy này có đầy đủ các ứng dụng của iPad như internet, video, xem hình, đọc truyện…và lại có thêm cổng USB và flash. Đặc biệt giá cả hết sức cạnh tranh : chỉ từ 199 đô la đến 449 đô la ; trong khi giá thấp nhất của iPad là 499 đô la. Tập đoàn Asus cũng cho biết đã triển khai 2.000 ứng dụng cho chiếc máy này.
Tin này được tung ra trong bối cảnh các nhà phân phối iPad đang than phiền về các điều kiện ngặt nghèo do Apple áp đặt, cũng như việc tập đoàn này dành ưu tiên bán iPad cho các cửa hàng của chính họ và trên trang web Apple.
source
RFI Vietnamese

Tuần báo Le Courrier International trích dịch bài viết trên một tờ báo địa phương Quảng Châu, mang tựa đề «Khi những con người thấp cổ bé miệng không còn chịu đựng được nữa». Bài báo nhận định nguyên nhân sâu xa của những vụ giết người hàng loạt gần đây: đó là hố sâu bất bình đẳng ngày càng được đào sâu trong xã hội. Một nhà xã hội học đã nhấn mạnh đến nguy cơ lây lan của hiện tượng này.
Chỉ trong vòng hơn một tháng, đã có 5 trường học bị tấn công. Có thể kể một vụ điển hình: ngày 23/3, một cựu bác sĩ 42 tuổi đã dùng dao đâm túi bụi vào 13 học sinh chỉ trong 55 giây, làm 8 em bị chết và 5 em bị thương. Người này hiện thất nghiệp, vô gia cư và không có vợ con. Theo lời thú nhận của anh ta, thì động cơ là do quá chán nản vì không tìm được việc làm, thất tình và bị người chung quanh chế nhạo. Thủ phạm đã phải lãnh án tử hình.
Chính thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo đã phải công nhận, khi trả lời kênh truyền hình Phượng Hoàng của Hongkong : « Xã hội Trung Quốc ẩn chứa những mâu thuẫn sâu sắc đang tăng dần, và là nguồn gốc của loạt thảm sát học sinh. Không chỉ tăng cường các biện pháp an ninh, mà cần phải tấn công vào cội rễ của vấn đề ».
Bài báo dẫn thêm một số trường hợp khác ngoài các vụ tấn công vào trường học. Theo tác giả bài báo, thì thủ phạm là những người ngấm ngầm bất mãn với xã hội. Họ muốn « khẳng định » mình bằng cách sát hại một cách thô bạo những người vô tội, yếu ớt hơn họ, để trả thù đời. Vụ tấn công vào trường học kể trên tuy khủng khiếp, nhưng đáng sợ hơn cả là làn sóng bắt chước sau đó.
Chỉ ba ngày sau, tại khoa hồi sức thuộc bệnh viện công cùng địa phương, một phụ nữ trung niên có con gái 8 tuổi bị cưỡng hiếp, đã chất vấn bí thư đảng ủy của địa phương này : « Nếu ông vẫn chưa giải quyết vụ con gái tôi bị xâm hại, thì tôi cũng sẽ giết ai đó cho xem». Vài hôm sau, một người khác ở Vũ Hán vốn đã khiếu nại việc người khác xây dựng bất hợp pháp trên đất nhà mình suốt nửa năm mà không ai giải quyết, đã viết trên internet : « Nếu quyền lợi chính đáng của tôi không ai bảo đảm, tôi chỉ còn cách bắt chước ông bác sĩ đã tấn công vào trường học kia ».
Có thể đó chỉ là những lời đe dọa suông, nhưng cùng thời điểm đó đã xảy ra những vụ tấn công vô cớ vào những người vô tội như: một sinh viên bị xô ngã từ lầu 10, một lái xé cố ý tông vào nhiều xe khác…Tất cả đã đưa ra ánh sáng sự bùng nổ những căng thẳng trong xã hội. Sự hiện diện của nhiều người bị bỏ lại ngoài lề « phép lạ kinh tế », và những nhóm người dễ bị tổn thương, là đất hứa cho tội ác nảy mầm. Bạo lực và các hành vi độc ác lan rộng nhanh chóng, mà tác giả bài báo cho là sẽ quá dễ dàng nếu quy cho là những hành động cực đoan của một thiểu số không hòa nhập được với xã hội.
Hai trường hợp đe dọa sát nhân vừa nêu trên đây cho thấy sự bất lực của người dân trước một chính quyền đầy quyền năng. Có thể kể thêm những người nông dân bị lấy mất đất, những người bị tịch biên đất đã phải phản đối bằng cách tự hủy hoại thân thể, người đi kiện bị bỏ tù, cho đi cải tạo lao động hay tống vào nhà thương điên…Trong một xã hội mà người công dân không có khả năng tổ chức lại một cách hiệu quả để nói lên tiếng nói, để tranh đấu cho quyền lợi của mình, thì những người thấp cổ bé miệng không chỉ đơn giản là người nghèo hay người sống bên lề xã hội. Theo tác giả, những vụ thảm sát gần đây cho thấy xã hội Trung Quốc đang bệnh hoạn về mặt tâm lý.
Bài báo kết luận, nếu không xử lý tích cực vấn đề thì không thể nào tiến đến một « xã hội hài hòa » như Bắc Kinh đã mong muốn, và sẽ còn xảy ra nhiều thảm họa tương tự. Nếu muốn những người dân đen không bị ám ảnh bởi nguy cơ mất đất, mất việc, bị sỉ nhục, bị đẩy ra ngoài lề, những công dân bình thường không phải sống trong nỗi sợ hãi trở thành nạn nhân một vụ chém giết vô cớ, thì tất cả các nhân tố trong xã hội đều phải có cố gắng.
Khách du lịch Trung Quốc : xài tiền nhiều nhưng chưa văn minh lắm
Cũng liên quan đến Trung Quốc, Newsweek tuần này dành nhiều trang báo để nói về khách du lịch nước này. Tuy hiện nay số người Trung Quốc đi du lịch nước ngoài chỉ chiếm có 4% dân số, nhưng mỗi năm lại tăng khoảng 22%. Dự kiến đến năm 2020 sẽ có đến 100 triệu lượt ra nước ngoài du lịch.
Hầu hết chọn điểm đến là Hongkong và Macao, số còn lại thì hơn phân nửa đến các nước châu Á, chỉ có 10% đi châu Âu và Mỹ. Hiện nay khách du lịch Trung Quốc đứng hàng đầu trong số du khách đến thăm Việt Nam, đứng thứ hai ở Singapore, Nepal và Đài Loan. Tại Mỹ, họ tiêu xài trung bình 7.200 đô la một người trong chuyến đi, còn tại Hongkong, số tiền du khách Trung Quốc chi ra còn cao hơn du khách Nhật đến 80%. Họ mua toàn hàng hiệu nổi tiếng, do trong nước hàng xa xỉ bị đánh thuế cao nên giá đắt, và mua ở nước ngoài thì không sợ nhầm hàng giả. Bài báo cho biết, tại Malaisia, Việt Nam và Macao, nơi khách Trung Quốc thích đến giải trí, các casino đang được xây dựng ; và Singapore thì cũng đã bỏ lệnh cấm xây casino vốn có từ 40 năm qua.
Tuy nhiên khách du lịch Trung Quốc lại thường bị các nước láng giềng châu Á kêu ca vì thái độ thiếu văn minh của họ. Tại Việt Nam, nơi dấu ấn cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 vẫn còn đó, các hướng dẫn viên than phiền là du khách Trung Quốc thường có thái độ kẻ cả, và viết blog kể xấu tình trạng chậm tiến ở đây. Ngược lại, người Hongkong và Singapore thì khá phiền lòng với những người khách không ứng xử theo văn minh đô thị. Báo chí Hongkong hay đưa hình các du khách đến từ lục địa ăn mặc lôi thôi, để trẻ em tiểu tiện nơi công cộng, và nhất là đi chân không đến Disneyland Hongkong…trong ngày khai trương hồi năm 2005. Sau vụ này Cơ quan Du lịch Quốc gia Trung Quốc đã phải biên soạn sách hướng dẫn cho người đi du lịch nước ngoài. Trong đó có những điều nên làm như lịch sự, xếp hàng, nhường chỗ cho phụ nữ, và những điều không nên làm như xả rác bừa bãi, cởi vớ nơi công cộng, cãi nhau, mặc cả trong các thương xá…
Thái Lan : Dân chủ không theo kịp sự phát triển của kinh tế
Nhìn sang Thái Lan, Le Courrier International trích bài viết của một phóng viên tờ The New York Times đã có mặt ở Bangkok từ thập niên 90, mang tựa đề “Một thủ đô lớn lên quá nhanh”. Một rừng những tòa nhà chọc trời đã mọc lên ở Bangkok. Thủ đô Thái Lan đã thịnh vượng hơn trước rất nhiều, và cho dù thiếu vắng quy hoạch, vẫn là một thành phố hấp dẫn. Nhưng cuộc khủng hoảng mới đây đã cho thấy nền chính trị nước này chưa kịp chín muồi, không đuổi kịp tốc độ phát triển của nền kinh tế.
Bài báo được viết lúc quân đội chưa tấn công vào người biểu tình, và tác giả vẫn phải đội nón sắt khi ngồi trong văn phòng, vì tường bao bọc chung quanh toàn bằng kính. Các kiến trúc sư đã không dự trù những vụ đấu súng tại khu trung tâm. Tác giả tự hỏi, có thành phố nào mà các nhà hàng, trung tâm tắm hơi sang trọng cũng nhiều bằng các vụ tấn công bằng lựu đạn ? Có thủ đô nào mà đường phố đầy dẫy xe hơi sang trọng cũng như hàng đoàn người nghèo khổ sẵn sàng chết cho mục đích đấu tranh ? Một khi các vấn đề chính trị được giải quyết trên đường phố, thì rõ ràng là đất nước đang bị cực đoan hóa.
Tương tự, một bài báo khác trên tờ New Mandala của Úc đã nhận định, nền dân chủ Thái Lan đang bị chững lại. Vì sao đề nghị tổ chức bầu cử trước thời hạn của thủ tướng Abhisit có vẻ rất hợp lý, mà phe Áo Đỏ vẫn ngần ngại ? Đó là vì họ không còn tin vào lá phiếu nữa. Có nhiều nhân vật thế lực không hề muốn tổ chức bầu cử, và cho dù có bầu đi nữa, chắc gì kết quả sau đó không bị bác bỏ, hay chính phủ mới lại bị đảo chánh như trước đây. Tác giả kết luận, chính sự mất lòng tin này đã mở đường cho các giải pháp cực đoan, bạo lực.
source
RFI Vietnamese

Mukul Devichand
BBC Radio 4
Bắc Kinh ngày càng phải lo xử lý với khoảng cách giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị
Trên đường tới làng Guo Long, các xa lộ mới đầy ấn tượng dần chuyển thành các con đường đất - với các xe bò cọc cạch đi trên các sườn đồi mù mịt ở miền tây nam Trung Quốc.
Chính quyền Bắc Kinh hiện đang chú ý sát tới những làng như thế này. Sự phẫn uất đang bùng ra khi những người dân nông thôn Trung Quốc cảm thấy họ bị bỏ lại đằng sau.
Chen Fu, một lao động di dân nay về nhà thăm mẹ nói: “Các công ty nước ngoài tới đây, thuê lao động rẻ và thu mọi khoản lợi nhuận về tiền bạc”.
“Chúng tôi không có cách kiểm soát gì với chuyện này. Hệ thống của chúng tôi như vậy rồi”.
Nhờ mặc chiếc áo là phẳng phiu, anh Chen có vẻ nổi bật lên giữa các nông dân và xe bò làm việc trên đồng mía.
Anh rời khỏi làng cách đây 13 năm, khi còn là thiếu niên. Những người khác sau một thời gian khó khăn đi làm phiêu bạt giờ lại quay trở về cày cuốc trên đồng.
Anh Chen nói: “Các công ty nước ngoài bóc lột chúng tôi, nhưng rất nhiều người TQ không biết được những gì đang diễn ra”.
“Họ bị các quan chức TQ có quan hệ chặt với các công ty nước ngoài lừa phỉnh”.
Nhu cầu phúc lợi
Đây là luồng cảm xúc mạnh, nhưng người dân nông thôn thấy cần phải nói ra vì suy cho cùng, chúng cũng giống như những tranh luận đang diễn ra sôi nổi ở Bắc Kinh.
Anh Chen Fu nói nhiều lao động bị các công ty nước ngoài lừa phỉnh
Theo số liệu của Ngân hàng Thế giới, gần 500 triệu người Trung Quốc vẫn sống chỉ với chưa đầy 2 dollar/ngày. Những người nghèo nông thôn cảm thấy lợi ích của việc mở rộng kinh tế Trung Quốc đã gạt họ lại đằng sau.
Tại các cuộc gặp cao cấp của chính phủ, người ta đang có nhiều chất vấn về chuyện làm thế nào giải quyết được khoảng cách thu nhập giữa người nông thôn và thành thị ở TQ.
Một trong các vấn đề đặt ra cho giới lãnh đạo TQ là họ chỉ được coi là chính đáng khi đưa ra được các thành quả về kinh tế.
Kinh tế gia có nhiều ảnh hưởng, Yang Yao, gần đây viết rằng mô hình tăng trưởng của đảng Cộng sản Trung Quốc có thể sụp đổ nếu họ không cho 800 triệu người dân nông thôn nước này có thêm tiếng nói.
Ông lập luận rằng số tiền bỏ ra cho các dự án mới, ấn tượng, của Trung Quốc nhẽ ra có thể được tiêu vì phúc lợi của người nghèo.
Giáo sư Yao tỏ ra không ấn tượng chút nào về các sân bay tên tuổi và các xa lộ đời mới của Trung Quốc.
Ông nói: “Dạng đầu tư này chỉ có lợi cho các tập đoàn, hơn nhiều so với cho người dân thường”.
“Tuy nhiên, nếu quí vị cho phép người dân có thêm tiếng nói trong các quyết định của chính phủ, thì tăng trưởng của Trung Quốc có thể được phân bổ đồng đều hơn”.
Ông chỉ trích hệ thống tàu Maglev của Thượng Hải, là hệ thống tàu siêu nhanh từ sân bay về thành phố, được xây dựng với chi phí khổng lồ.
Ông nói: “Về cơ bản, đó chỉ là một thứ trò chơi tốn kém. Mỗi ngày, nó làm mất thêm tiền”.
Ông nghĩ rằng nếu mọi người có thể lựa chọn, thì họ sẽ tiêu tiền vào những dự án tốt cho cộng đồng, như cải thiện các nguồn cấp nước.
“Mặc dù TQ đã tăng trưởng rất nhanh, cả nước vẫn còn 200 triệu người không có nước sạch để dùng”.
Yếu tố chính trị
Trung Quốc đầu tư mạnh vào phát triển đô thị
Ý tưởng rằng người nghèo có thể có tiếng nói trong các quyết định của đảng Cộng sản khiến cho tranh luận này mang thêm màu sắc chính trị.
Các khu vực nông thôn của Trung Quốc trong quá khứ vốn là nơi thử nghiệm cho cải cách. Tại Guo Long, trưởng làng được bầu ra trong một quá trình dân chủ.
Tuy nhiên, khi tôi rời khỏi ngôi làng bé nhỏ với 300 gia đình này, tôi lại được nhắc nhở rằng cánh tay dài của đảng và nhà nước luôn vươn tới mọi chỗ.
Tôi gặp một phụ nữ ăn mặc lịch sự. Cô nói với tôi là cô là người trong làng.
Cô nói: “Mọi thứ cải thiện một cách đáng ngạc nhiên ở đây. Nói mọi người ở đây không nhất trí với các chính sách của chính phủ là không đúng đâu”.
Tuy nhiên, cô từ chối cho tôi biết tên và khi tôi hỏi cô làm nghề gì thì cô chỉ nói rằng cô “phục vụ nhân dân” - một khẩu hiệu của Mao ngày trước.
Sau đó, cô mới thừa nhận mình làm việc cho chính phủ và không phải người làng.
Cô giải thích: “Tôi tới đây để thanh tra và xem những gì đang diễn ra tại làng này”.
Chính phủ trung ương gần đây cam kết sẽ phân bố của cải một cách công bằng hơn.
Thủ tướng Ôn Gia Bảo từng nói: “Chúng tôi sẽ không chỉ làm cho của cải xã hội tăng hơn bằng cách phát triển kinh tế, mà còn phân bố chúng một cách thật tốt”. Ông cũng hứa sẽ “kiên quyết đảo ngược khoảng cách thu nhập ngày càng rộng ra”.
Các chính sách phúc lợi mới có thể sẽ làm dịu bớt một số sự bất mãn tại vùng nông thôn Trung Quốc. Nhưng hiện người ta chưa có kế hoạch gì để cho người nông dân nước này có tiếng nói trực tiếp cả.
source
BBC Vietnamese