Sunday, 18 December 2011

Nơi Mùa xuân Ả Rập bắt đầu



Cập nhật: 06:06 GMT - chủ nhật, 18 tháng 12, 2011

Gia đình bên ảnh của Bouazizi

Bouazizi là lao động chính trong gia đình để nuôi mẹ và các chị em gái

Đúng một năm kể từ ngày ‘Mùa xuân Ả Rập’ bùng nổ, phóng viên BBC Frank Gardner nhìn lại câu chuyện về người thanh niên được cho đã châm ngòi phong trào phản kháng ở Trung Đông và Bắc Phi. BBC xin trân trọng giới thiệu bài viết này.

Người đàn ông đã khai hỏa phong trào phản kháng trong thế giới Ả rập và Bắc Phi đúng một năm trước đây không phải là một nhà cách mạng nhiệt thành.

Mohamed Bouazizi chỉ là một người bán hoa quả trẻ tuổi ở Tunisia. Anh nuôi một gia đình đến tám người với thu nhập ít hơn 150 đô la một tháng.

Tham vọng của anh là có thể chuyển từ xe đẩy sang xe tải nhỏ để bán hàng.

Thổi bùng cơn giận

“Vào ngày hôm đấy, Mohamed rời nhà để đi bán như mọi ngày,” Samya, chị gái của Mohamed kể lại.

“Nhưng khi cậu ấy vừa chất hàng lên bán, ba thanh tra viên của hội đồng đến vòi tiền trà nước. Mohamed không chịu đưa,” cô nói.

“Họ tịch thu hàng hóa và chất lên xe của họ. Họ cố giật lấy mấy cái cân nhưng Mohamed không chịu để họ lấy, do đó họ đã đánh cậu ấy,” cô nói thêm.

Việc anh có bị một nữ quan chức nhục mạ và phun nước bọt hay không vẫn còn tranh cãi, nhưng có cái gì đó đã thổi bùng cơn giận dữ bên trong người bán hoa quả chỉ mới 26 tuổi này.

Anh đến văn phòng tỉnh trưởng để đòi lại hàng nhưng vị tỉnh trưởng không thèm tiếp anh.

Tổng thống Ben Ali đến thăm Bouazizi ở bệnh viện

Dù Tổng thống Ben Ali có đến thăm Bouazizi nhưng vẫn không làm dịu được bất bình trong công chúng

Sau đó anh mua một can xăng, tưới khắp người và bật diêm.

Mohamed Bouazizi được nhanh chóng đưa đến bệnh viện trong tình trạng hôn mê với tỷ lệ bỏng lên đến 90%.

Hành động tuyệt vọng của anh đã khiến cho hàng ngàn người Tunisia giận dữ kéo xuống đường.

Sự tuyệt vọng của anh trước tình trạng tham nhũng của cơ quan công quyền, vật giá leo thang và không có cơ hội trong cuộc sống có cái gì đó đã thổi bùng một làn sóng cảm thông trong công chúng.

Những người biểu tình không hề lùi bước mà còn trở nên quyết liệt hơn khi đương đầu với lực lượng an ninh tàn bạo của chính quyền.

Tổng thống Ben Ali dưới sức ép ngày càng tăng của người biểu tình lúc đó đã đến thăm Bouazizi ở bệnh viện.

Khi anh qua đời do những vết thương quá nặng vào ngày 5/1, bạo loạn càng bùng phát dữ dội. Hàng trăm người chết và hàng trăm người khác bị bắt.

Đánh giá thấp bất bình

Tổng thống Ben Ali, một nhà độc tài quân sự đã nắm quyền suốt 23 năm, đã lên truyền hình đã kêu gọi người dân bình tĩnh.

“Thất nghiệp là một vấn đề toàn cầu,” ông nói.

Ông đổ lỗi cho các băng nhóm đeo mặt nạ đã gây ra tình trạng bạo lực và gọi họ là ‘những kẻ khủng bố’.

Giống như rất nhiều nhà lãnh đạo khác trong thế giới Ả Rập, Tổng thống Ben Ali tự xem mình là một bức tường thành chống lại chủ nghĩa cực đoan trong thế giới Hồi giáo.

Chiếc xe đẩy bán hoa quả của Bouazizi

Chiếc xe đẩy của Bouazizi giờ đây đã được dựng thành tượng đài

Ông tin rằng chỉ riêng điều đó cũng đủ cho phép ông đàn áp bất cứ điều gì tấn công nền dân chủ.

Tuy nhiên ông đã đánh giá thấp mức độ bất bình của người dân của ông đối với tình trạng tham nhũng, bè phái, những khó khăn kinh tế và sự điều hành yếu kém của chính phủ.

Chỉ chín ngày sau cái chết của người bán hoa quả, người dân Tunisia nghe thủ tướng của họ thông báo rằng Tổng thống Ben Ali ‘không thể thực thi chức trách’.

Thật ra ông ta đã đột ngột bỏ trốn cùng với gia đình. Lúc đầu ông ta tìm cách sang Pháp nhưng bị nước này từ chối cho máy bay vào không phận. Sau đó ông chạy sang Ả Rập Saudi, nước đồng ý trao cho ông quy chế tỵ nạn nếu ông từ bỏ mọi hoạt động chính trị.

Thời kỳ cai trị của Tổng thống Ben Ali đã chấm dứt. Tất cả những việc này được châm ngòi bởi hành động tự thiêu của một thanh niên bán hoa quả bất bình.

Hình ảnh của người thanh niên này đã được dùng để tạo cảm hứng cho những người biểu tình trên khắp thế giới Ả Rập.

Nếu không phải là Mohamed Bouazizi, một điều gì khác cũng gần như chắc chắn sẽ làm bùng nổ cái gọi là ‘Mùa xuân Ả Rập’ – sự phản kháng này vốn đã được tích tụ trong hàng chục năm.

Tuy nhiên trên khắp thế giới Ả Rập và thậm chí cả những nơi khác, tên anh và tên đất nước anh đã được ca ngợi trong thơ ca và những bài diễn văn.

Mẹ của Bouazizi nói rằng bà vui vì cái chết của con trai bà giúp đất nước Tunisia tiến về phía trước.

source

BBC Vietnamese

Wednesday, 7 December 2011

Hoa Kỳ kỷ niệm 70 năm trận Trân Châu Cảng


Thứ Tư, 07 tháng 12 2011



Hình: AP
Vụ tấn công ở Trân Châu Cảng là cuộc tấn công của nước ngoài gây tàn phá nhiều nhất ở đất Mỹ trước ngày 11/9/2011.

Ngày hôm nay Hoa Kỳ kỷ niệm 70 năm ngày Nhật Bản tấn công Trân Châu Cảng, “Ngày tủi nhục” đã đẩy nước này vào Thế chiến Thứ Hai.

Các buổi lễ tưởng niệm đánh dấu vụ tấn công ngày 7/12/1941 đang được tổ chức trên khắp cả nước, buổi lễ lớn nhất được tổ chức tại đảo Oahu trong Thái Bình Dương, thuộc bang Hawaii, nơi vụ tấn công diễn ra.

Một số ngày càng ít những người sống sót sau vụ Trân Châu Cảng và các cựu chiến binh Thế chiến thứ Hai nằm trong số 3.000 người tham dự sự kiện ở Đài tưởng niệm tàu USS Arizona, nơi lưu giữ xác của chiếc tàu chiến bị đánh chìm. Một lễ mặc niệm sẽ được tiến hành vào lúc 7:55 sáng, tức 17:55 giờ Quốc tế, thời khắc mà Hải quân của Nhật hoàng bắt đầu cuộc tấn công bất ngờ.

Tại Washington, một lễ đặt hoa tưởng niệm sẽ được tổ chức vào buổi chiều tại Đài tưởng niệm Thế chiến thứ Hai ở Quảng trường Quốc gia.

Trong một công bố kỷ niệm ngày này, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã tỏ lòng tri ân những người đã hy sinh và nói rằng “quyết tâm của họ đã giúp định hình một thế hệ vĩ đại nhất.”

Vụ tấn công của Nhật Bản nhắm vào căn cứ hải quân Hoa Kỳ tại Trân Châu cảng không hề bị khiêu khích. 4 tàu chiến của Hoa Kỳ đã bị đánh chìm hoặc bị lật, hàng trăm máy bay chiến đấu bị phá hủy và hơn 2.400 quân nhân nam nữ và thường dân đã thiệt mạng. Đó là cuộc tấn công của nước ngoài gây tàn phá nhiều nhất ở đất Mỹ trước ngày 11/9/2011.

Nhiều người Mỹ đã so sánh vụ tấn công ở Trân Châu Cảng và vụ tấn công ngày 11/9/201. Một người phát ngôn của Hải quân Công xưởng ở Trân Châu Cảng nói rằng việc so sánh này giữ cho ký ức về Trân Châu Cảng sống mãi trong lòng một thế hệ mới.

Hoa Kỳ đã tuyên chiến với Nhật Bản ngay sau ngày Trân Châu Cảng bị tấn công. Ngày 11/12 năm 1942, các đồng minh trong trục Nhật Bản, Đức và Italia đã tuyên bố chiến tranh với Hoa Kỳ, đánh dấu ngày nước Mỹ bước vào cuộc xung đột toàn cầu.

source

VOA Vietnamese

Friday, 2 December 2011

What happened when US forces left Afghan hotspot?



MAP

What happens when US forces pull out of the most dangerous parts of Afghanistan? The BBC's Bilal Sarwary, the first journalist to visit one of the areas the US left in Kunar province, uncovers a disturbing situation.

Kunar has always been a crucible of conflict. Tucked away in the north-eastern corner of Afghanistan, it borders Pakistan's tribal badlands. It is one of the first ports of call for war-minded militants crossing the mountain passes.

But after the US-led invasion, troops began to assert their hold over the province. It is now littered with US and Nato bases and despite bloody battles there, the US invested heavily. Roads were asphalted, buildings renovated and a sense of security slowly developed. Villagers went about their business while infrastructure was put in place.

The US pulled out of parts of Kunar last year, beginning the withdrawal process. What has happened in the province since then makes for grim reading.

The new roads are now pock-marked with craters left by militants who plant bombs targeting Western and Afghan forces.

The province is becoming more dangerous - UK aid worker Linda Norgrove was kidnapped on one of the main roads in Kunar last year and in the past few months an Afghan translator was also abducted from exactly the same area.

Start Quote

It's Taliban across the river - they are lying in wait”

End Quote Barkanday village elder

The stretch between Chaw Kay and Nur Gal has become a favourite haunt of militants seeking targets.

The Taliban now roam at will in some rural districts, ruling villages by night while the government exerts nominal power by day. Taliban radio stations broadcast daily and hypnotic chants exhorting jihad (holy war) dominate Kunar's airwaves.

Intelligence officials say the Taliban operate radio stations from transmitters loaded on the backs of donkeys. "The donkeys are always mobile and they are guarded by armed insurgents," one spy told me.

Pech River Valley

Pech River Valley offers little for thousands of residents spread across this remote region. Sandwiched between forested valleys and mountains, a shallow river runs in the middle.

It is hostile and difficult terrain and has been favoured by militants for years. In the 1980s hundreds of Arab fighters poured in and married locals. Analysts believe al-Qaeda fighters are still in the area.

Why did the US base themselves there? Because whoever wins people in areas like this will win most of Kunar. That is a challenge the Taliban are now taking up.

It is a potent weapon for insurgents, they argue. A number of Kunar youth are being recruited as suicide bombers and there is evidence of militant training camps in areas where the US used to patrol.

Rising against militants

When I visited the picturesque Pech valley in the west of the province, a cloud of gloom hung over it.

In Barkanday village, I found a group of tribal elders brooding over their predicament: where once US forces were a deterrent to the Taliban, the Afghan government is notable only for its absence.

"It is Taliban across the river," one elder said. "They are lying in wait. At the first opportunity, they will descend on the village to take their revenge," he said, refusing to give his name for fear of retribution.

Pech River Valley Villagers say the Taliban are making a comeback now US forces have left

Barkanday dared to rise against the Taliban when they blew up a bridge over the river, restricting the villagers' movement and obstructing water meant for their fields. The revolt did not go down well with the Taliban leadership, the elder said.

Start Quote

I met the Taliban-appointed governor - he promised me justice”

End Quote Bibi Gul

One local pointed to a dozen men in the distance carrying grenade launchers and machine guns, most dressed in Afghan army and police uniforms. They were Taliban, I was told.

Inside the village, 30-year-old Suleman told me insurgents enter the village at night. "They catch hold of anyone who dares to step out," he said.

Several people whose family members work for the security forces fled after US forces left the village. "Those still here live in fear day and night," another elder said.

Taliban letter to Bibi Gul The Taliban wrote a letter for Bibi Gul on their own headed notepaper

Suleman spoke of one recent morning when villagers woke to find a bullet-riddled body. There was a typed note saying anyone found working for the "infidels" would meet the same fate.

"When US forces left, they told us that our security was now the responsibility of the Afghan government," Mohammad Akbar said. "But the Afghan government exists only in the district headquarters at Mano Gai."

I did not come across a single soldier or official on my way there or during my four-hour stay. Villagers say development has also suffered.

"US forces built bridges, roads, schools and clinics in the area," said Abu Zubair. "Now there is no such activity."

Taliban judiciary

The Taliban even run a shadow judiciary in parts of Kunar. Like increasing numbers of Afghans in rural areas looking for speedy justice, Bibi Gul turned to a Taliban court when her son was murdered after a spat with a neighbour.

Suicide bomber profiled

Omar suicide bomber

Omar is 16 and came from the Pech River Valley. He carried out a suicide car attack against US forces in the summer. One police officer was injured.

Soon afterwards, the Taliban's mobile radio station FM Voice of Sharia was praising him, calling him a "hero" and an example to other Afghans. But how did the Taliban manage to recruit him?

Relatives say Omar was recruited at a refugee camp in Pakistan. He kept all details of his life as a Taliban fighter secret from his loved ones until the last minute. He recorded a video saying he needed to carry out a suicide attack against "foreign invaders".

When government officials failed to act she took her grievance to the Taliban.

"I crossed the river and travelled several hours... I met the Taliban-appointed governor. He promised me justice," she said, showing me a letter from him.

It said: "Tell us if there is a tribal solution to the woman's complaint. If not, we will resolve the dispute our way."

Several villagers told me that Taliban judges hold court every Friday in nearby areas, deciding cases ranging from robbery to murder.

"They don't make us wait for months… justice is handed out instantly," one woman said.

The governor of Kunar, Fazlullah Wahidi, rejects the argument that there is no government in places such as Barkanday. But he admits that there are not enough Afghan forces to instill confidence, admitting "that is our weakness".

Afghanistan's intelligence spokesman, Luftullah Mashal, insists that training camps are based over the border in Pakistan.

But as Western forces withdraw, more areas like those in Kunar will be handed over to Afghan forces. Many Afghans ask if local forces will be able to hold on to these areas. If Kunar is an example, there will be many doubts.

source

http://www.bbc.co.uk/news/world-asia-15733325

Thursday, 20 October 2011

Cựu lãnh đạo Libya Gadhafi bị giết tại thành phố quê hương


Thứ Năm, 20 tháng 10 2011

Cựu lãnh đạo Libya Gadhafi bị giết tại thành phố quê hương


Ông Moammar Gadhafi
Hình: AFP
Ông Moammar Gadhafi

Dấu mốc thời gian về sự vinh quang và suy tàn của ông Moammar Gadhafi

    Ngày 1/9/1969: 27 tuổi, Gadhafi lãnh đạo một cuộc đảo chính của quân đội lật đổ quốc vương Libya.

    Ngày 5/4/1986: Đánh bom khủng bố hộp đêm ở Đức làm 2 quân nhân Mỹ thiệt mạng. Hoa Kỳ trả đũa bằng các vụ không kích Libya vì chính phủ của ông Gadhafi bị cáo buộc có can dự đến vụ đánh bom.

    Ngày 21/12/1988: Đánh bom chuyến bay 103 của Pan Am trên bầu trời Lockerbie, Scotland làm 270 người thiệt mạng.

    Năm 1992: Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc chế tài Libya sau khi lần ra bằng chứng chất nổ có liên hệ với Libya.

    Ngày 5/4/1999: Gadhafi giao nộp 2 giới chức Libya cho giới hữu trách Scotland để xét xử về vụ đánh bom Lockerbie. Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc ngưng chế tài.

    Năm 2003: Gadhafi thừa nhận trách nhiệm về vụ tấn công và đồng ý bồi thường cho gia đình các nạn nhân hơn 2 tỷ đôla.

    Ngày 19/12/2003: Libya hứa sẽ loại bỏ chương trình hạt nhân và vũ khí hủy diệt hàng loạt. Hoa Kỳ và Libya thiết lập quan hệ ngoại giao đầy đủ.

    Ngày 20/8/2009: Scoland trả tự do cho kẻ đánh bom Lockerbie vì lý do nhân đạo. Các bác sĩ nói rằng ông này bị ung thư giai đoạn cuối và chỉ còn vài tháng để sống. Đương sự đã ngồi tù tám năm trong tổng cộng tối thiểu 27 năm tù giam. Ông này đã trở về Libya và hiện vẫn còn sống.

    Tháng 2/2011: Nhiều ngày biểu tình đòi dân chủ đã dẫn đến việc người biểu tình chiếm được nhiều nơi ở nước này.

    Ngày 23/8/2011: Các chiến binh của Hội đồng chuyển tiếp Quốc gia đối lập chiếm được tổng hành dinh của ông Moammar Gadhafi ở Tripoli.

    Ngày 20/10/2011: Các giới chức NTC cho hay các chiến binh của chính phủ lâm thời đã giết chết ông Moammar Gadhafi.

Nhà cựu lãnh đạo Libya Moammar Gadhafi bị hạ sát trong cuộc tấn công của những lực lượng của chính phủ lâm thời vào thành phố Sirte, quê hương của ông.

Ông Gadhafi 69 tuổi đã cai trị Libya hơn 4 thập niên.

Thủ tướng của Hội đồng Chuyển tiếp Quốc gia Libya Mahmoud Jibril xác nhận cái chết của ông Gadhafi. Tại một cuộc họp báo ở Tripoli, ông Jibril nói đây là lúc tất cả người Libya xây dựng một nước Libya mới, đoàn kết.

Các nhà ngoại giao nói các nước thành viên NATO sẽ gặp nhau vào thứ Sáu tại Brussels để thảo luận về việc chấm dứt chiến dịch không kích kéo dài 6 tháng tại Libya, đã được bắt đầu như là một hành động để bảo vệ thường dân khỏi bị các lực lượng trung thành với ông Gadhafi tấn công.

Bộ trưởng Quốc phòng Pháp Gerard Longuet nói một máy bay chiến đấu của Pháp tham gia vào cuộc tấn công một đoàn xe của Gadhafi khi nhà cựu lãnh đạo này và đoàn tùy tùng trung thành cố tìm cách trốn khỏi Sirte hôm thứ Năm.

Các lực lượng của Hội đồng Chuyển tiếp Quốc gia ở tại chỗ đuổi theo đoàn xe phát hiện ông Gadhafi trốn trong một ống cống ở ngoại ô thành phố. Đoạn Video được trình chiếu trên các hệ thống truyền hình toàn thế giới cho thấy ông Gadhafi bị thương và người đầy máu được lực lượng của Hội đồng Chuyển tiếp Quốc gia mang đi trước khi ông chết vì vết thương do đạn bắn. Hiện chưa rõ ai bắn ông.

Những đám đông reo mừng đổ ra đường phố Tripoli để chào mừng ngày tàn của Gadhafi . Các chiến binh Hội đồng Chuyển tiếp Quốc gia cũng mừng đón tin Sirte về tay họ bằng cách bắn chỉ thiên và trương quốc kỳ Libya mới lên thành phố được xem như là cứ địa cuối cùng của các phần tử trung thành với ông Gadhafi.

Bộ trưởng Thông tin Libya nói một trong những người con trai của Gadhafi, ông Mutassim cũng bị hạ sát tại Sirte hôm thứ Năm. Thủ tướng Jibril nói những chiến binh của Hội đồng Chuyển tiếp Quốc gia truy lùng một người con trai khác của Gadhafi là Seif al-Islam tại một làng gần Sirte.

source

VOA Vietnamese

Thursday, 15 September 2011

Trung Quốc ra 4 án tử hình ở Tân Cương



Wednesday, September 14, 2011 7:58:14 PM



BẮC KINH (AFP) -
Trung Quốc vừa kết án tử hình bốn người về vụ bất ổn ở vùng Tân Cương, sau khi thề sẽ dẹp yên “khủng bố” ở khu vực miền viễn Tây đầy rối ren, theo loan báo của truyền thông nhà nước TQ hôm Thứ Năm.

Người Uighurs ở Turkey biểu tình phản đối người Hán tàn sát dân Uighurs, bên ngoài tòa đại sứ Trung Quốc ở Ankara hôm 5 tháng 7, 2011. (Hình: Adem Altan/AFP/Getty Images)

Hai người khác bị án tù 19 năm do một loạt những vụ bạo động chết chóc xảy ra trong vùng hồi tháng 7, nơi phần lớn người thiểu số Hồi Giáo Uighur từ lâu vẫn đấu tranh chống sự cai trị của người Hán, và chính quyền TQ cho là có những tổ khủng bố do Pakistan huấn luyện đang hoạt động.

Hãng thông tấn chính thức của nhà nước TQ, Tân Hoa Xã, nói cả bốn người bị tuyên án tử hình hôm Thứ Tư, sau khi xét thấy có tội một ngày trước đó, với tội danh chủ mưu và tham gia tổ chức khủng bố, chế tạo chất nổ bất hợp pháp, giết người và phóng hỏa.

Cũng theo Tân Hoa Xã, hai người bị án tù có tội “tán trợ” những vụ bạo động, và bản án do tòa án ở hai xứ Kashgar và Hotan xa xôi đưa ra.

Vụ xử án liên hệ đến cuộc tấn công vào một trạm cảnh sát ở Hotan hôm 18 tháng 7, khiến bốn người thiệt mạng, và hai cuộc tấn công trong hai ngày 30 và 31 tháng 7 ở Kashgar đưa đến cái chết của 13 người.

Những biến cố này tạo một làn sóng rối ren gây tử vong cho ít nhất là 22 người, trong đó có 8 người tình nghi có nhúng tay vào các cuộc tấn công, khiến các giới chức cao cấp ở Tân Cương thề thẳng tay trừng trị.

Vụ xung đột ở Hotan được một giới chức địa phương mô tả như là một vụ tấn công khủng bố, theo đó một đám đông đánh vào một trạm cảnh sát, khiến 4 người chết, trong đó có 1 cảnh sát. Tuy nhiên giới hoạt động dân chủ cho đây là sự cuồng nộ của người dân Uighurs vì quá phẫn uất.

Tổ chức của người Uighurs ở Ðức, World Uyghurs Congress nói, lực lượng an ninh TQ đã đánh chết 14 người và bắn thiệt mạng 6 người khác, đồng thời tố cáo chính quyền cố giấu diếm thông tin về biến cố này.

Không đầy hai tuần sau, bạo động lại bùng nổ ở thành phố Kashgar, nằm trên đường Tơ Lụa cổ xưa.

Theo chính quyền, bảy người chết và 28 người khác bị thương vào hôm 30 tháng 7, khi hai người dùng dao tấn công một khu chợ đêm; trong vụ này một trong hai người bị hạ sát.

Theo Tân Hoa Xã, một ngày sau, sáu người bị giết trong một vụ tấn công khác, hai người trong một nhà hàng và bốn bị chém ở bên ngoài, với 12 thường dân và 3 cảnh sát bị thương, nhà hàng bị đốt cháy. Tổ chức World Uyghurs Congress nói, lực lượng an ninh bắn chết 6 người và gây thương tích 9 người khác trong biến cố ngày 31 tháng 7. (TP)

source

Nguoi-Viet Online

Monday, 12 September 2011

Nước Mỹ đánh dấu 10 năm vụ 9/11 trong đau buồn


Nước Mỹ đánh dấu 10 năm vụ 9/11 trong đau buồn
Sunday, September 11, 2011 8:05:08 PM


NEW YORK (Reuters) - Các đứa trẻ nhớ về cha mẹ đã quá cố của chúng trong khi người lớn khóc vì đau khổ trước bức tường đá có khắc tên của gần 3,000 người thiệt mạng trong ngày nước Mỹ đánh dấu 10 năm xảy ra vụ tấn công của khủng bố 11 Tháng Chín 2001 hôm Chủ Nhật vừa qua.

Hai con một nạn nhân vụ tấn công tòa tháp đôi đứng bên cạnh chỗ khắc tên cha mình trong buổi lễ tưởng niệm hôm Chủ Nhật. (Hình: AP Photo/Chip Somodevilla, Pool)

Xem thêm hình ảnh tưởng niệm tại đây

Tên của tất cả mọi người thiệt mạng trong các cuộc tấn công bằng phi cơ bị thành phần khủng bố al-Qaeda cướp đoạt đã được đọc lên trong buổi lễ đầy xúc động ở thành phố New York.

“Cầu mong linh hồn anh được yên nghỉ. Con trai anh Nathan và tôi, với thời gian đi qua, đã lớn lên trong sự vững chãi. Vĩnh biệt, người bạn thân thiết của tôi, người thầy và người hùng của tôi,” bà Candy Glazer nói trong buổi lễ tưởng niệm ở địa điểm “Ground Zero” nơi từng có hai tòa tháp của Trung Tân Thương Mại Thế Giới.

Chồng bà Glazer, ông Edmund Glazer, vui vẻ gọi cho vợ hôm 11 Tháng Chín trong chuyến bay 11 cất cánh từ Boston để nói với bà là đang trên đường tới Los Angeles. Ông Glazer chết khi chiếc phi cơ đâm vào tòa tháp phía Bắc, sự kiện đầu tiên trong một loạt các sự kiện khủng khiếp xảy ra vào sáng ngày Thứ Ba năm đó.

Hàng ngàn người hiện diện ở nơi này vào buổi sáng Chủ Nhật trời trong xanh. Với sự bảo vệ an ninh chặt chẽ và không có xe cộ di chuyển, người ta thấy sự yên lặng đến rợn người ở nơi mà một thập niên trước đây các tòa tháp cao 110 tầng đổ sập xuống, tạo đám mây mù bao phủ cả khu Manhattan.

Buổi lễ, với các tiếng kèn buồn bã, với những giọng trẻ hát quốc ca và với những người lính cứu hỏa giương cao một lá cờ Mỹ rách tả tơi lấy từ Ground Zero, đã làm mọi người chảy nước mắt. Các gia đình mặc áo thung có in hình người quá cố, mang theo hình ảnh, hoa và cờ Mỹ trong một ngày biểu lộ các cảm xúc đã dồn nén từ nhiều năm nay.

Và đây cũng là lần đầu tiên, thân nhân những người thiệt mạng được nhìn thấy đài kỷ niệm vừa được hoàn thành và sờ vào phiến đá nơi tên của người thân họ được khắc lên. Một số để lại bó hoa, một số khác để các con gấu nhồi bông. Một số dùng bút chì để đồ lại tên trên mảnh giấy, có người chụp hình, và cũng có nhiều người khác dựa vào phiến đá và khóc.

Nhiều người đã khóc khi tên của các nạn nhân được đọc lên, bởi chính các bà vợ, ông chồng, cha, mẹ, anh chị em và con cái của họ, một số người nghẹn ngào vì xúc động trước những mất mát của chính cá nhân họ.

“Tôi luôn nghĩ về cha tôi,” theo lời Peter Negron, người chỉ là một đứa bé khi cha anh, ông Pete, thiệt mạng. “Tôi ước có cha tôi ở bên cạnh để ông dạy tôi lái xe, để hỏi cách làm sao mời cô gái đi hẹn hò, và để ông nhìn thấy tôi tốt nghiệp trung học và hàng trăm điều khác mà tôi không thể kể ra hết.”

Các cuộc tấn công vào ngày 11 Tháng Chín năm 2001 đã làm thiệt mạng công dân của hơn 90 quốc gia. Tiếp theo sau đó là các cuộc tấn công bằng bom của al-Qaeda tại London, Madrid và các nơi khác, dẫn đến một chiến dịch khắp thế giới nhằm tiêu diệt thành phần khủng bố. (V.Giang)

source

Nguoi Viet Online

Sunday, 4 September 2011

Những ngày cuối của nhà 'độc tài điên' bên bờ Ðịa Trung Hải


Thứ Ba, 23 tháng 8 2011

Những ngày cuối của nhà 'độc tài điên' bên bờ Ðịa Trung Hải


Lãnh tụ Libya Moammar Khaddafi
Hình: AP
Lãnh tụ Libya Moammar Khaddafi

Moammar Khaddafi, nhân vật đứng đầu nước độc tài Libya suốt 42 năm nay, theo nhận định của các nhà quan sát tại chỗ, đang sống những ngày cầm quyền cuối cùng. Báo Pháp Le Nouvel Observateur - Người Quan sát mới – còn nói đến « những giờ cuối cùng của tên độc tài điên bên bờ Điạ Trung Hải đã điểm».

Chế độ độc tài Khaddafi cố kéo dài cuộc hấp hối khởi đầu từ giữa tháng 2 -2011, sau khi 2 chế độ độc tài láng giềng ở Tunisia và Ê-gýp sụp đổ nối tiếp.

Tại sao công luận thế giới gọi M. Khaddafi là một người điên?

Quả thật M. Khaddafi là một hiện tượng khác thường, thật không giống ai.

Ông ta lên nắm chính quyền sau khi lật đổ Hoàng tộc Idris ngày 1-9-1969, khi là đại tá, 27 tuổi. M. Khaddafi không tự phong là tổng thống, là thủ tướng, là chủ tịch, là tướng, là tổng tư lệnh, ông không có một chức vị chính quyền nào. Ông tự nhận và tự phong là «Người Dẫn đường» - le Guide -, là «Người Anh Cả của Cách mạng» - le Frère de la Révolution.

Tên của Nước Libya được ông đổi là: Nước Jamahiriya Đại Libya, nghĩa là nước Libya vĩ đại của nhân dân, với chế độ chính trị vừa nhân dân vừa xã hội chủ nghĩa Hồi giáo.

Sau khi giành được chính quyền, ông chủ trương liên minh với Liên Xô và phe Xã hội chủ nghĩa Mác-xít, thực hiện một chế độ toàn trị sắt máu, một chế độ sùng bái cá nhân triệt để, với cuốn Sách xanh lá cây – Livre Vert - do ông viết ra, coi như kinh thánh cho toàn dân luôn cầm tay và học thuộc. Ông cấm tuyệt đối các cuộc biểu tình, chỉ trừ những cuộc biểu tình để ủng hộ, ca ngợi ông.

Bệnh điên của M. Khaddafi còn có nhiều biểu hiện. Ông tự nhận làLãnh tụ của toàn châu Phi, có sứ mệnh hợp nhất châu Phi, rồi tự nhận là Lãnh tụ của toàn khối Ả Rập.

Ông đã bàn chuyện hợp nhất Libya với Egypt, với Syria rồi với Tunisia, nhưng đều thất bại.

Những cơn điên nguy hiểm nhất là khi ông chủ trương những hành động khủng bố, trong đó có 3 cuộc khủng bố tệ hại nhất. Tháng 4-1986, ông ra lệnh cho bộ hạ đặt bom tại một phòng nghe nhạc dành cho binh sỹ Hoa Kỳ ở thủ đô Berlin – CHLB Đức, giết một số binh sỹ Hoa Kỳ; ngày 15-4-1986 tổng thống Hoa Kỳ R. Reagan ra lệnh cho không quân Mỹ ném bom trừng phạt và cảnh cáo xuống thủ đô Tripoli, làm M. Khaddafi bị thương.

Năm 1988, M. Khaddafi thuê người đặt bom trên máy bay của hãng Panam – Hoa Kỳ, máy bay nổ tung trên vùng Lockerbie thuộc Scotland, làm 270 người thiệt mạng.

Năm 1989, M. Khaddafi lại thuê người đặt bom trên máy bay Pháp DC10 - 772 UTA từ Brazzaville đi Paris, máy bay nổ tung trên bàu trời Nigeria, làm 170 người thiệt mạng.

Ngay sau đó, Libye bị cộng đồng thế giới trừng phạt nặng nề, bị phong toả, tẩy chay kinh tế, bị cô lập. Năm 1991 Liên Xô tan rã, Libya mất hẳn chỗ dựa về quân sự, kinh tế, ngoại giao.

M. Khaddafi buộc phải lùi bước để tồn tại. Năm 1994, Khaddafi buộc phải nộp bọn tội phạm gây ra vụ Lockerbie cho Scotland xử tội và phải bỏ ra 2,16 tỷ đôla để bồi thường cho nạn nhân.

Trong cuộc sống M. Khaddafi càng điên và lập dị một cách oái oăm. Ông ta cấm nạn đa thê, nhưng toàn bộ người phục vụ và bảo vệ gần đều là phụ nữ. Khaddafi đi công du đâu cũng mang theo chiếc tăng lớn làm bằng da lạc đà để ngủ trong đó với người hầu cận toàn là phụ nữ trẻ; từng đoàn lạc đà đi theo cung cấp sữa tươi cho lãnh tụ.

Khi cuộc xuống đường ngày 15-2 -2011 nổ ra, M.Khaddafi tự tin sẽ dẹp tan sự chống đối vì mọi tổ chức chính trị đều bị cấm, người nổi dậy tay không, chỉ những người trung thành với ông ta được cầm súng; ông ta còn có quân đội, với nhiều lữ đoàn bộ binh, 300 máy bay chiến đấu, hàng trăm trực thăng, 40 ụ tên lửa, phần lớn mua từ Liên Xô cũ. Nòng cốt bảo vệ M. Khaddafi là 3.000 lính đánh thuê khát máu người Tchad, Nigeria được lương rất cao.

Nhưng tình hình đã biến chuyển mau lẹ trong 6 tháng qua. Yêu tố cơ bản nhất là sự nổi dậy của quần chúng đông đảo đầy căm phẫn đối với kẻ độc tài hay lên cơn điên.

Tháng-3-2011 Hội đồng quốc gia chuyển tiếp thành lập do nguyên bộ trưởng tư pháp Mostafa Abduljahil cầm đầu, được Liên Hợp Quốc và nhiều nước công nhận, thúc đẩy cuộc vũ trang nhân dân, tổ chức gấp hệ thống chính quyền tự quản, đến nay đã kiểm soát được hơn 2/3 số dân toàn quốc.

Ngày 26-3- 2011 Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc quyết định trừng phạt chính quyền độc tài khủng bố dân thường, kiểm soát chặt vùng trời Libya, dùng không quân của NATO hạ máy bay, xe tăng, ụ pháo, sở chỉ huy, trạm thông tin của bọn độc tài, tạo nên thế chủ động cho quân nổi dậy.

Ngày 27-6-2011 Tòa án hình sự quốc tế - International Criminal Court ICC ra quyết định truy tố và truy nã M. Khaddafi và con trai ông ta Saif al-Islam về tội diệt chủng chống nhân loại.

Đến tháng 8-2011, vòng vây của quân nổi dậy ngày càng khép chặt quanh thủ đô Tripoli có 1,7 triệu dân, trong 6 triệu dân cả nước, việc tiếp tế vào thành phố bị cắt đứt. Thành phố Brega ở phía Đông có ống dẫn dầu lớn đã nằm trong tay quân nổi dậy. Ở phía Tây Tripoli, thành phố cảng Zawyia cơ sở xuất khẩu dầu sau khi dành đi giật lại đã nằm chắc trong tay quân khởi nghĩa. Hai ngày 19 và 20 -8 dân Tripoli chạy ra ngoài thủ đô theo mọi hướng, mặc cho M. Khaddafi kêu gọi toàn dân cầm súng sống chết với ông ta.

Đúng vào lúc tình hình tuyệt vọng, nhân vật vẫn được coi là số 2 của chế độ độc tài là Abdessalem Jalloud, từng là bộ trưởng, tổng giám đốc cơ quan an ninh, rồi thủ tướng, cánh tay phải của M. Khaddafi, vừa bí mật từ giã ông ta ngày 18-8 vừa qua, lánh nạn sang Tunisia.

Ngày 21-8-2011, trả lời phỏng vấn của đài phát thanh Pháp RFI, ông Oman Aboukraa, từng là bộ trưởng dầu hỏa đầy thế lực một thời của M. Khaddafi, mới bỏ chạy sang Tunisia và Ý nhận xét rằng «tình hình Libya đang đi đến kết thúc; chúng tôi đang nghĩ đến thời kỳ hậu Khaddafi ; số phận của nhà độc tài đang được quyết định theo từng ngày».

Một truyền đơn của lực lựơng nổi dậy đang được tán phát quanh thủ đô Tripoli, ghi rõ: «Hãy nổi dậy lật đổ cường quyền của tên đao phủ điên bên Địa Trung Hải, kết thúc triều đại đen tối này trước khi những ngày lễ hội Hồi giáo Ramadan kết thúc». Năm nay, lễ Ramadan khởi đầu ngày thứ hai 1-8 và kết thúc ngày thứ hai 29-8-2011.

source

VOA Vietnamese