Thursday, 29 April 2010

thế này mới là tình nghĩa dân tộc



Binh sỹ liên bang tại Appomattox Courthouse, tháng Tư 1865
Hình: Timothy O'Sullivan

Binh sỹ liên bang tại Appomattox Courthouse, tháng Tư 1865


Tin liên hệ


Ðường dẫn liên hệ

Mùa hè năm 2005, tôi có dịp thăm thị xã Appomattox, bang Virginia, gần thủ đô Hoa Kỳ Washington DC. Đây là một địa điểm lịch sử, quanh năm đông khách du lịch. Sân bay, ga xe lửa ở gần. Bãi xe bus rộng. Khắp các bang nước Mỹ đổ về đây. Và mỗi ngày, hàng trăm khách quốc tế, đổ đến, từ Nhật Bản, châu Âu, Mỹ la tinh, Úc …

Nơi đây, hơn 140 năm trước, vào năm 1865, Bắc – Nam, cuộc nội chiến bi thảm Bắc - Nam Hoa Kỳ, sau 4 năm diễn ra quyết liệt, đã kết thúc với cuộc đầu hàng của quân phía Nam trước đại diện quân phía Bắc. Từ đó, thị trấn nhỏ Appomattox trở thành di tích lịch sử lớn, đánh dấu thời điểm chấm dứt nội chiến, mở ra thời kỳ thống nhất đất nước, để từ đó Hoa Kỳ gắn bó dân tộc và mở rộng bờ cõi, trở nên cường quốc số 1, hùng mạnh nhất thế giới cả về chính trị, quân sự, kinh tế - tài chính lẫn văn hóa, giáo dục.

Cả thị trấn Appomattox trở thành bảo tàng sống, mang tên Công viên Quốc gia Lịch sử - National Historical Park.

Trung tâm là ngôi nhà Courthouse, nơi đại diện 2 bên gặp nhau, được giữ nguyên như cũ, nằm ngay giữa thị trấn, cạnh là nhà lưu niệm, giữ lại vô vàn kỷ vật: quân phục, giày mũ, vũ khí, huân chương, quân hàm, quân hiệu, cờ từng đơn vị, bản đồ, tranh vẽ các trận chiến, chân dung, đồ họa, ảnh… về cuộc nội chiến. Cạnh đó là cửa hàng lưu niệm luôn đông khách, bán sách, tranh, tượng, đĩa DVD, băng ghi âm, áo thể thao, đĩa, cốc in hình lịch sử, bưu ảnh. Còn có phòng chiếu phim và một sân khấu ngoài trời để xem kịch, nghe hòa nhạc…

Cuộc đi thăm Appomattox để lại trong tôi một ấn tượng rất sâu, rất đậm. Anh bạn đại tá hải quân Mỹ Collins và anh bạn nhà báo Mỹ Andrew say sưa kể cho tôi những chuyện xúc động về cuộc nội chiến, về tác dụng lịch sử của việc chấm dứt nội chiến, xóa bỏ nguy cơ chia thành 2 quốc gia, tạo nên sự thống nhất và củng cố quốc gia Hoa Kỳ một cách vững chắc và mạnh mẽ liên tục cho đến ngày nay.

Từ sau khi thăm bảo tàng sống này, đã 5 năm nay, cứ đến tháng 4, nhớ đến ngày (...) , tôi lại nhớ đến tháng 4 năm 1865 ở Hoa Kỳ, cách nhau đúng 110 năm. Cùng vào tháng 4, cùng vào cuối mùa xuân, tiếng súng nội chiến bi thảm, quân miền Bắc và quân miền Nam bắn giết nhau chấm dứt, quân miền Nam đầu hàng quân miền Bắc. Nhiều điểm giống nhau. Nhưng cũng nhiều điều khác hẳn nhau. So sánh, đối chiếu thấy có khá nhiều điều bổ ích.

Hoa Kỳ lập quốc từ ngày 4 tháng 7 năm 1776 với bản Tuyên Ngôn Độc Lập lịch sử, kết thúc cuộc chiến chống đế quốc Anh, giải thoát 13 vùng đất thuộc địa của nước Anh. George Washington là Tổng thống đầu tiên của Hợp Chúng Quốc Mỹ (United States of America). Hiến pháp Hoa Kỳ do Thomas Jefferson khởi thảo được thông qua ngày 17-9-1787.

Hoa Kỳ được tạo nên bởi nhiều vùng khác biệt, do dân tứ xứ nhập cư, chủ yếu là từ hơn gần chục nước châu Âu: Anh, Ireland, Pháp, Bồ Ðào Nha, Tây Ban Nha, Hà Lan, Đức, Ba Lan, Hy Lạp… cùng với hàng chục thổ dân bản địa tạo thành, với nhiều tiếng nói khác nhau…

Do đất rộng, lại tốt, chăn nuôi, trồng trọt phát triển nhanh, các chủ trại đưa đông đảo dân nghèo châu Phi sang khai khẩn, mở ra những nông trại lớn ở phìa Nam, tạo nên cuộc buôn bán nô lệ quy mô lớn với những công ty chuyên tuyển mộ, vận chuyển, mua, nhượng, thuê, bán nhân lực lao động, gồm hàng trăm, hàng nghìn rồi hàng vạn, chục vạn người da đen từ châu Phi...

Dẩn dần 2 vùng Bắc và Nam có những đặc điểm khác nhau. Miền Bắc phát triển mạnh công nghiệp, điện lực, cơ khí, đường xá, giao thông, vận tải, đường bộ, đường sắt, hải cảng, thu hút hầu hết dân di cư từ châu Âu.

Miền Nam đất rộng, phì nhiêu, mở nhiều nông trại lớn dùng hơn 85% dân nô lệ nhập cư, trồng lúa mì, trồng bông, chăn nuôi quy mô lớn ngựa, cừu, bò. Tôn giáo, dân tộc giữa Bắc Nam cũng có những khác biệt.

Vào những năm 1850, quốc hội Mỹ thảo luận vấn đề thực hiện giải phóng nô lệ, nghiêm cấm việc buôn bán con người. Thế là có sự phân hóa. Các đại biểu các bang miền Bắc muốn nghiêm cấm ngay, triệt để. Các đại biểu miền Nam không phản đối, nhưng muốn trì hoãn để kéo dài, vin cớ nạn buôn bán nô lệ tuy không hợp đạo lý nhưng là động lực quan trọng cho phát triển kinh tế, có lợi cho mọi người, cứu cả người nô lệ khỏi chết đói; cho nên chỉ cần làm ngay là đối xử nhân đạo, không đánh đập chửi bới nô lệ, sau này sẽ hay.

Cuộc tranh luận gay gắt, đến hồi bế tắc khi Abraham Lincoln trúng cử Tổng thống Liên bang. Ông là người đề xướng dứt khoát việc hủy bỏ ngay nạn phi nhân này. Thế là đại diện 11 bang phía Nam tuyên bố ly khai thành các Cộng đồng phía Nam – Confederations - tách khỏi 23 bang phía Bắc vẫn ở trong Union - Hợp Chúng quốc.

Trận chiến diễn ra suốt 4 năm, trên những chiến tuyến di động, nằm khoảng giữa và ở về phía Đông Hoa Kỳ. Có hồi miền Nam thắng thế, kéo theo 7 bang về phía mình là: Bắc Carolina, Alabama, Florida, Georgia, Louisana, Mississipi và Texas. Từ đầu năm 1865 thắng lợi nghiêng hẳn về phía Bắc đông người hơn, lại do công nghiệp cung cấp nhiều vũ khí trang bị tốt, xe lửa, tầu chiến, pháo binh mạnh hơn.

Mùa Xuân 1865, quân miền Bắc do tướng Ulysses S. Grant là tổng chỉ huy, lúc ấy ông 43 tuổi, đánh chiếm thành phố Richmond, thủ phủ bang Virginia, cũng là thủ phủ của Miền Nam, (gần cuối tháng 3), và 2 tuần lễ sau vây chặt đội quân lớn của đại tướng Robert F. Lee, tổng chỉ huy quân miền Nam, giáng đòn quyết định ở hẻm núi gần Appomattox, khiến quân miền Nam bị cạn lương thực, không thể chờ quân tiếp viện còn ở xa, buộc phải đầu hàng ngày 9-4-1865.

Trong 4 năm nội chiến, số quân của 2 bên lúc cao nhất lên đến 2 triệu 800 ngàn quân, quân miền Bắc chừng 1 triệu 6, quân miền Nam chừng 1 triệu 2. Tổn thất cả 2 bên là 628 ngàn binh lính tử trận. Số dân miền Bắc chừng 24 triệu, số dân miền Nam chừng 11 triệu, khi chiến tranh kết thúc.

Cuộc viếng thăm khu Vườn Lịch sử Quốc gia Appomattox để lại ấn tượng sâu đậm nhất là cảnh đầu hàng đã diễn ra rất cảm động, gây bất ngờ lớn cho quân miền Nam bại trận. Cảnh này được kể lại, tái tạo bằng nhiều tranh vẽ, phóng sự, tường thuật tại chỗ bởi các phóng viên báo chí hồi ấy. Chỉ tiếc rằng hồi ấy máy ảnh còn thô sơ, nặng nề, chưa có máy quay phim, máy ghi âm.

Đại thể cuộc nội chiến Hoa Kỳ kết thúc rất độc đáo, không giống bất kỳ cuộc chiến nào khác, rất đẹp, cảm động, rất có hậu.

Đó là đêm 8-4-1865, đội quân chủ lực của miền Nam do tướng Gordon chỉ huy ở trong tình trạng tuyệt vọng, Tướng Gordon gửi báo cáo cho tướng R. Lee ở gần đó: "Chúng tôi đã chiến đấu bằng mọi khả năng. Thưa Đại tướng, chúng tôi không thể làm gì hơn". Tướng Lee triệu tập gấp bộ Tham mưu, lắc đầu rầu rĩ: "Tình hình này, tôi không thể làm gì hơn là đến gặp tướng Grant để đầu hàng". Nơi hẹn gặp nhau là ngôi nhà nhỏ mang tên Courthouse giữa thị trấn Appomattox gần đó.

Nửa giờ sau tướng Grant có mặt. Ông cố tình mặc cực kỳ giản dị, không quân phục, không huân chương, không mang kiếm, ủng đầy bùn, áo khoác đen. Tướng Lee mặc quân phục tươm tất chào trình diện. Tướng Grant bắt tay, mời ngồi. Tướng Lee đề nghị tướng Grant đề ra những điều kiện đầu hàng. Tướng Grant đã nghĩ kỹ, liền thảo xong ngay rồi đưa cho tướng Lee yêu cầu xem lại và có ý kiến gì không. Tướng Lee đọc to, chậm rãi: "… vũ khí, đại bác, tài sản công phải liệt kê, sắp xếp, giao nộp đủ, trừ kiếm, súng ngắn cá nhân của sỹ quan; lừa ngựa và tư trang của sỹ quan, binh lính được phép giữ lại. Giao nộp xong, mọi sỹ quan binh sỹ đều được trở về nguyên quán. Họ sẽ không bị cơ quan công quyền nào quấy nhiễu với điều kiện tôn trọng lệnh đầu hàng và mọi luật lệ địa phương…". Lừa ngựa rất cần cho nghề nông ở miền Nam ai mang theo được phép mang về.

Tướng Lee tươi tỉnh hẳn lên, vui mừng hiểu ra rằng quân lính của mình không bị giam giữ như tù binh chiến tranh, không bị làm nhục, hành hạ, cũng không ai bị ra tòa về tội phản loạn.

Cuối cùng tướng Grant hỏi tướng Lee có cần điều gì không? Tướng Lee cám ơn: “Thưa những điều này sẽ làm quân lính tôi rất lên tinh thần. Chỉ có một vấn đề khẩn cấp là chúng tôi cạn sạch lương thực …”. Tướng Grant đáp ứng ngay, ra lệnh xuất lập tức 25 ngàn khẩu phần cho đội quân phía Nam.

Họ siết chặt tay nhau, dơ tay chào nhau để từ biệt.

Trên chiến tuyến còn khói lửa, tin chấm dứt chiến tranh lan cực nhanh, binh sỹ miền Bắc hò hét, tung mũ, ôm nhau, hôn nhau, nhiều nơi bắn súng loạn xạ ăn mừng chiến thắng. Đại tướng U. Grant liền ra lệnh ngừng ngay những biểu hiện ồn ào. Ông ra nghiêm lệnh “Quân miền Nam đã đầu hàng; Chúng ta không được phép reo vui trên thất bại đau buồn của họ.” Ông giải thích cho toàn quân: “Chúng ta phải giữ trọn vẹn tình anh em trong cộng đồng dân tộc Hoa Kỳ”. Ông nói thêm "Điều cả nước ăn mừng là các bang miền Nam đã trở về lại trong Union - Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ - gồm các bang anh em bình đẳng".

Thủ tục chấm dứt chiến tranh được cử hành sau đó 3 ngày, vào sáng 12-4, trong một khu rừng cạnh Appomattox. Tướng Chamberlain chỉ huy đội quân miền Bắc. Tướng Gordon, 4 lần bị thương, chỉ huy 28 ngàn quân miền Nam đến nộp súng, đại bác, xe cộ, quân kỳ các đơn vị…

Khi mọi việc bàn giao xong, tướng Chamberlain đột nhiên hô lớn: "Tập họp! Nghiêm! Bồng súng! Chào!". Tiếng kèn vang lên, thế là quân lính miền Bắc thẳng người bồng súng tay phải đặt ngang ngực, mắt nhìn thẳng, nhiều đôi mắt đẫm lệ vì xúc động, kính chào những người anh em miền Nam của mình vừa buông súng.

Một bức tranh màu tuyệt đẹp hình tướng Gordon cưỡi con ngựa trắng quỳ gối, tuốt gươm trần chúc mũi chào đội quân thắng trận, và đội quân thắng trận bồng súng chào tạm biệt những người anh em miền Nam của mình.

Vâng, thực tế lịch sử tháng 4 – 1865, 145 năm về trước trên đất Hoa Kỳ là như thế. Phải là một dân tộc trưởng thành, chuộng tình nghĩa, đậm tình nhân ái, ngấm sâu tình tự dân tộc, mới có những cung cách xử sự cao thượng đến vậy. Điều này giải thích vì sao một dân tộc rất trẻ, mới hình thành có vài trăm năm, qua nội chiến bi thảm, đã cố kết chung lòng chung sức xây dựng thành công một cường quốc hùng mạnh bậc nhất thế giới.

(...)rất nên tìm hiểu sự kiện lịch sử tháng 4-1865 trên đất Hoa Kỳ, đối chiếu với những gì họ đã làm sau(...), sẽ có vô vàn bài học thấm thía và bổ ích.


* Blog của nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

source

VOA Vietnamese

Friday, 16 April 2010

Trung Quốc tiếp tục nỗ lực cứu hộ


Thế Giới Cập nhật Thứ Sáu, 16 tháng 4 2010


Các nhà sư Tây Tạng đã cùng với nhân viên cứu hộ ra sức đào xới để tìm người sống sót ở thị trấn Kết Cổ

Các nhà sư Tây Tạng cùng với nhân viên cứu hộ ra sức đào xới để tìm người sống sót ở thị trấn Kết Cổ


Nhân viên cứu hộ đang chật vật cung cấp trợ giúp cho nhưng người bị thương và bị mất nhà cửa trong vụ động đất ở miền tây Trung Quốc.

Số tử vong của trận địa chấn xảy ra hôm thứ tư giờ đây đã lên tới 791 người.

Các Bác sĩ đang ra sức chữa trị cho khoảng 11,000 người bị thương khi trận động đất 6.9 độ richter tàn phá huyện Ngọc Thụ của tỉnh Thanh hải, giáp với Tây Tạng.

Trận động đất đã làm sập nhà cửa, phá hư đường sá, và gây gián đoạn cho dịch vụ điện nước.

Những người sống sót và nhân viên cứu hộ đang đối phó với khí hậu lạnh giá và những chứng bệnh ở vùng cao.

Khu vực lâm nạn nằm trên cao nguyên Tây Tạng, cao hơn mực nước biển khoảng 4,000 mét.

Các nhà sư Tây Tạng đã cùng với nhân viên cứu hộ ra sức đào xới để tìm người sống sót ở thị trấn Kết Cổ, một trong những nơi bị thiệt hại nặng.

Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đang trên đường về nước sau khi hủy bỏ chuyến công du Mỹ châu La tinh.

Thủ tướng Ôn Gia Bảo đã ngỏ lời chia buồn với dân chúng trong vùng lâm nạn, phần lớn là người Tây Tạng, trong lúc ông đến thị sát tình hình ở huyện Ngọc Thụ hôm thứ Năm.

source

VOA Vietnamese

Sunday, 11 April 2010

Nay, thành phần tinh hoa tử nạn khi đi tưởng niệm những người bị giết


CHÂU ÂU -
Bài đăng : Thứ bảy 10 Tháng Tư 2010 - Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 10 Tháng Tư 2010
Máy bay rơi, tổng thống Ba Lan và nhiều viên chức cao cấp tử nạn
Máy bay của Tổng thống Ba Lan bị nạn ngày 10/4/2010
Reuters
Thanh Hà / Tú Anh

Tai nạn xảy ra lúc 10 giờ 50 giờ địa phương cách thành phố Smolensk -Nga vài cây số. Không một ai sống sót. Tổng thống Ba Lan và phái đoàn trên đường đến Katyn tưởng niệm nạn nhân bị Stalin thủ tiêu cách nay 70 năm.

Vào sáng sớm hôm nay, thứ bảy 10 tháng 4 năm 2010, chiếc máy bay của tổng thống Ba Lan loại Tubulev-154 lâm nạn vào lúc chuẩn bị đáp xuống phi trường gần Smolensk, miền tây nước Nga.

Chính quyền Nga xác nhận tổng thống Ba Lan, cùng toàn phái đoàn hơn 96 người trên máy bay đều thiệt mạng. Trên máy bay, ngoài vợ chồng tổng thống Lech Kaczynski, còn có nhiều nhân vật quan trọng khác.

Bộ ngoại giao Ba Lan cho biết trong phái đoàn 85 người có cựu thủ tướng Jaroslov Kaczynski, phó chủ tịch Hạ viện Quốc hội, tướng Tổng tham mưu trưởng quân đội Franciszek Gagor, thống đốc Ngân hàng nhà nước Slavomir Skrypek và thứ trưởng Ngoại giao cùng với nhiều khách mời gồm dân biểu, sử gia và thân nhân của một số sĩ quan bị Stalin thủ tiêu. Phái đoàn tổng thống Ba Lan sang rừng Katyn, miền Tây nước Nga, tưởng niệm 22 ngàn sĩ quan bị Stalin hành quyết cách nay 70 năm .

Nhận được tin này, cựu tổng thống Lech Walesa than rằng : "cách nay 70 năm, Liên Xô đã thủ tiêu thành phần tinh hoa của Ba Lan. Nay, thành phần tinh hoa tử nạn khi đi tưởng niệm những người bị giết"

Một viên chức Nga thuộc ủy ban điều tra nói rằng tai nạn xảy ra trong tình trạng thời tiết « nhiều sương mù ». Máy bay chạm vào ngọn cây, rơi xuống đất và vỡ tan.

Tổng thống Nga Dmitri Medvedev đã gởi bộ trưởng bộ Tình hình khẩn cấp Serguei Choigu đến tận nơi . Thông tin đầu tiên không loại trừ « sai lầm » của phi công.

Theo Hiến pháp Ba Lan, Chủ tịch Quốc hội được chỉ định vào chức vụ tổng thống lâm thời. Đại sứ Ba Lan tại Paris cho AFP biết chính quyền phải đợi ít nhất ba tháng nữa mới có thể tổ chức bầu cử tổng thống.

Tiểu sử tổng thống Lech Kaczynski:

Ông Lech Kaczynski 60 tuổi, nguyên là một luật gia thuộc trường phái bảo thủ công giáo. Từ cuối những năm 1970 cùng với người anh song sinh là Jaroslaw Kaczynski ông đã tham gia phong trào ly khai chống lại chủ nghĩa Cộng sản.

Ông cũng từng là một thành viên tích cực của phong trào Công Đoàn Đoàn Kết Solidarnosc và là một cố vấn của lãnh đạo Lech Walesa. Khi chính quyền của tướng Jaruzelski ban hành thiết quân luật vào tháng 12/1981 tổng thống tương lai Ba Lan đã bị bắt giam cùng với hàng ngàn thành viên khác của Solidarnosc và được trả tự do 11 tháng sau đó.

Sau khi chế độ cộng sản Ba Lan sụp đổ, hai anh em Lech và Jaroslaw Kaczynski đã liên tục hoạt động trong hậu trường. Họ trở thành những cố vấn hàng đầu của tổng thống Walesa. Năm 1990 trong cuộc tuyển cử dân chủ đầu tiên của Ba Lan từ sau Thế chiến thứ hai, tổng thống Lech Walesa đã chỉ định ông Lech Kaczynski làm bộ trưởng An ninh. Tuy nhiên hai anh em nhà Kaczynski sau đó đã bất đồng với tổng thống Walesa về « liệu pháp sốc » trong chính sách kinh tế.

Đến năm 2001 ông Lech Kaczynski đã cùng với Jaroslaw thành lập đảng Pháp luật và Công lý. Một năm sau ông trở thành đô trưởng Varsava. Tháng 10 năm 2005, ông được bầu vào chức vụ tổng thống.

Cũng cùng với Jaroslaw, Lech Kaczynski đã lãnh đạo Ba Lan từ tháng sáu 2006 cho đến tháng 11/2007. Lech ở cương vị tổng thống và Jaroslaw là người đứng đầu nội các. Sau thất bại trong cuộc bầu cử Quốc hội vào tháng 11/2007 tổng thống Ba Lan, Lech Kaczynski phải chia sẻ quyền lực với thủ tướng Donald Tusk thuộc cánh trung tả.
source
RFI Vietnamese

Saturday, 27 March 2010

Hoa Kỳ và Nga đạt được hiệp ước mới về cắt giảm vũ khí hạt nhân


QUỐC TẾ -
Bài đăng : Thứ bảy 27 Tháng Ba 2010 - Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 27 Tháng Ba 2010
Hoa Kỳ và Nga đạt được hiệp ước mới về cắt giảm vũ khí hạt nhân
Cùng với Ngoại Trưởng Clinton (T) và Bộ Trưởng Quốc Phòng Gates (P), Tổng Thống Mỹ thông báo về Hiệp ước START mới tại Nhà Trắng ngày 26/3/2010
REUTERS/Jim Young
Thanh Phương

Sau nhiều tháng đàm phán, trong cuộc điện đàm hôm 26/03/2010, Tổng thống Mỹ Barack Obama và Tổng thống Nga Dmitri Medvedev đã thỏa thuận là hai nước sẽ ký hiệp ước được đặt tên START mới, thay thế cho hiệp ước START 1 ký vào năm 1991. Lễ ký kết hiệp ước START mới sẽ diễn ra ngày 08/04 tại Praha, nơi mà cách đây gần đúng một năm, tổng thống Obama đã trình bày tham vọng của ông về một thế giới không có vũ khí hạt nhân.

Theo phía Hoa Kỳ, hiệp ước START mới quy định là kho vũ khí của mỗi nước sẽ được giới hạn ở mức 1.550 đầu đạn hạt nhân, tức là giảm 74% so vớI hiệp ước START 1 và giảm 30% so vớI hiệp ước Matxcơva ký kết năm 2002. Con số các phương tiện mang đầu đạn hạt nhân, như tên lửa xuyên lục điạ, tàu ngầm và oanh tạc cơ, được giới hạn ở mức 800 cho mỗi nước. ThờI hạn của hiệp ước là 10 năm tính từ ngày bắt đầu có hiệu lực, sau khi được Quốc hội của hai nước phê chuẩn.

Tuyên bố với các phóng viên tại Nhà Trắng hôm qua, tổng thống Obama cho rằng : ''VớI hiệp ước này, Hoa Kỳ và Nga chứng tỏ là họ sẵnn sàng dẫn đường cho cuộc chiến chống phổ biến hạt nhân''. Về phần điện Kremly thì nhận định rằng: ''Hiệp ước mới nâng mức hợp tác Nga-Mỹ trong việc phát triển các mối quan hệ chiến lược mới''.

Còn chính giới và người dân Nga phản ứng như thế nào về hiệp ước START mới, từ Matxcơva, thông tín viên Hoàng Dung tường trình:

"Theo đánh giá của giới bình luận chính trị Nga, Hiệp ước cắt giảm vũ khí chiến lược lần này đã được thỏa thuận với những cố gắng nhân nhượng của cả hai phía. Ông Viktor Esin, trung tướng, cựu tổng tư lệnh các lực lượng tên lửa chiến lược của Nga đánh giá, cả Nga và Mỹ đã chịu bỏ bớt yêu cầu của mình để đạt được bản hiệp ước này, vì nó có lợi cho cả hai bên.

Bản hiệp ước này có lợi cho cả hai bên, vì cả hai cường quốc hạt nhân đều hiểu rằng, nếu họ không đi đầu trong việc cắt giảm vũ khí hạt nhân thì không hy vọng gì các quốc gia khác giải trừ quân bị và tiến đến một thế giới không có vũ khí hạt nhân trong tương lai.

Để hiệp ước này có hiệu lực, nó phải được Hạ viện Duma và sau đó đến Thượng viện của Nga phê chuẩn. Các nghị sĩ Nga cho rằng hiệp ước này sẽ được phê chuẩn không mấy khó khăn. Ông trưởng ban đối ngoại Thượng viện Nga Mikhail Margelov cho biết, ngày 20/4 tới đây Ủy ban thượng viện của Nga sẽ bay sang Washington để họp với Ủy ban thượng viện Hoa Kỳ về vấn đề này. Ông cho rằng hiệp ước sẽ được phê chuẩn trước tháng 11 năm nay. Ông đánh giá rằng bản hiệp ước này là cố gắng chung của hai nước để gìn giữ hòa bình chứ không phải là món quà của Thượng viện Mỹ cho dân Nga, hay món quà của Thượng viện Nga cho người dân Mỹ.

Các nhà chính trị khác của Nga cho rằng, bản hiệp ước này cần cho nước Nga, thứ nhất vì để lấy lại hình ảnh một chiến sỹ cho hòa bình và đầy thiện chí trong thế giới phương Tây. Thứ hai vì họ cũng cần cắt giảm chi phí để gìn giữ một kho vũ khí lớn như vậy. Thứ ba là Nga đã đạt được những điều họ mong muốn là ràng buộc giữa vũ khí tấn công chiến lược và vũ khí phòng thủ, nên không có lý do gì để trì hoãn phê chuẩn bản hiệp ước này hơn nữa.

Vấn đề giải trừ quân bị đã là một trong những vấn đề thế giới nóng bỏng từ những năm 1980, và từ đó đến nay dân chúng Nga luôn mong rằng tiến trình đó được tiếp diễn để hiểm họa cuộc chiến tranh nguyên tử bị đẩy ra xa.

Mặc dù phía Nga đã phải có những nhân nhượng, nhưng nhìn chung Nga đã đạt được phần lớn những yêu cầu của họ: ràng buộc vũ khí chiến lược và phòng thủ, cắt giảm theo nguyên tắc số lượng vũ khí còn lại bằng nhau, nên họ không có gì để cảm thấy mình bị thua thiệt trong việc ký kết hiệp ước này.

Theo hiệp ước lần này, kho vũ khí của hai bên sẽ bị cắt giảm 30%, mỗi bên còn lại 1550 đầu đạn, 700 tên lửa đạn đạo xuyên lục địa và tên lửa đạn đạo cho tầu ngầm, 800 phương tiện chuyên chở các tên lửa này.

Ngay cả các nhà chính trị cũng hài lòng với bản hiệp ước này. Bộ trưởng ngoại giao Nga, ông Lavrov đánh giá bản hiệp ước này đưa ra một vị trí rất công bằng cho các bên. Mỗi bên vẫn có quyền tự quyết những vấn đề của mình, và số vũ khí phòng thủ chiến lược của mỗi bên vẫn còn đủ ở mức đảm bảo nền an ninh của mỗi nước và vô hiệu hóa những vũ khí tấn công của đối phương''.

source

RFI Vietnamese

Thursday, 18 March 2010

Hội Địa lý Quốc gia Mỹ thay đổi chú thích về Hoàng Sa trên bản đồ


Ngày 26.03.2010 Giờ 11:37

Hội Địa lý Quốc gia Mỹ thay đổi chú thích về Hoàng Sa trên bản đồ

Bản đồ đã được National Geographic chỉnh lại về tên gọi quần đảo Hoàng Sa (Paracel Islands).

Sau khi có các phản ứng của Việt Nam về vụ chú thích về quần đảo Hoàng Sa trên bản đồ của hội Địa lý Quốc gia Mỹ, ngày 25.3.2010, hội đồng chính sách bản đồ của hội Địa lý Quốc gia Mỹ đã họp để thảo luận những chi tiết cụ thể về vấn đề Hoàng Sa.

Dựa trên những thông tin và nghiên cứu tốt nhất hiện nay, hội đồng chính sách bản đồ đã quyết định nguyên tắc để tên quần đảo Hoàng Sa trên các bản đồ của hội (trên website www.nationalgeographic.com) được thay đổi như sau:

- Các bản đồ thế giới cỡ nhỏ: sử dụng tên thông dụng với Hoàng Sa là Paracel Islands, bỏ qua những thông tin về chủ sở hữu.
- Các bản đồ vùng, lục địa và khu vực cỡ lớn: sử dụng tên thông dụng - Paracel Islands. Có chú thích về chủ quyền: bị chiếm giữ bởi Trung Quốc vào năm 1974; nước này gọi quần đảo là Xisha Qundao; Việt Nam đang đòi chủ quyền, nước này gọi là Hoàng Sa (chữ Hoàng Sa viết đầy đủ, có dấu tiếng Việt trong thông cáo báo chí của hội).

P.V

source

http://sgtt.com.vn/Detail3.aspx?ColumnId=3&newsid=64787&fld=HTMG/2010/0326/64787


Hội Địa Lý Quốc Gia Mỹ thừa nhận thiếu sót về Hoàng Sa
VIỆT NAM -
Bài đăng : Thứ năm 18 Tháng Ba 2010 - Sửa đổi lần cuối Thứ năm 18 Tháng Ba 2010

Trên bản đồ châu Á - Thái Bình Dương năm 1989, NGS còn dùng tên quốc tế Paracel để chỉ Hoàng Sa với ghi chú "Trung Quốc quản lý - Việt Nam đòi chủ quyền". Ảnh chụp ngày 18/3/2010.
NGS
Đức Tâm

Ngày 16/03/2010, trên trang web của Hội Địa Lý Quốc Gia Mỹ, NGS, có đăng thông báo về vấn đề gọi tên quần đảo Hoàng Sa trên bản đồ của Hội. Sau khi khẳng định Hội là một tổ chức phi chính trị, phi lợi nhuận, NGS xác nhận là quần đảo Hoàng Sa đã bị Trung Quốc chiếm và quản lý từ năm 1974. Vì lý do đó trên bản đồ, Hội đã chỉ ghi tên Trung Quốc phía dưới quần đảo Hoàng Sa. Tuy nhiên, Hội Địa Lý Mỹ cũng thừa nhận thiếu sót khi chỉ ghi tên Trung Quốc vào quần đảo Hoàng Sa trên bản đồ.

NGS giải thích rằng trên các bản đồ khu vực và các bản đồ khác, nếu có kích cỡ đủ lớn, thì Hội đôi khi có ghi quần đảo này theo tên gọi của Việt Nam là Hoàng Sa hoặc tên gọi truyền thống là Paracel, đi kèm với những chú giải là Trung Quốc chiếm đóng và quản lý quần đảo, Việt Nam đòi chủ quyền đối với quần đảo này. Hội cho rằng mọi người đều biết thực tế nói trên.

NGS cho biết là vừa qua đã nhận được nhiều thư kiến nghị liên quan đến việc ghi tên quần đảo trên bản đồ thế giới của Hội. Do tỷ lệ bản đồ nhỏ, nên khó có thể đưa thêm các thông tin chi tiết đối với một hòn đảo nhỏ như Paracel. NGS đã xem xét kỹ lưỡng lại tình hình và thừa nhận rằng việc chỉ ghi quần đảo này với tên gọi của Trung Quốc và chữ « Trung Quốc – China » trong ngoặc đơn mà không có lời giải thích nào thì có thể dẫn đến hiểu lầm và diễn giải sai lệch.

NGS hứa là trong tương lai sẽ bổ xung giải thích trên các bản đồ khác hoặc Hội sẽ không ghi tên phía dưới quần đảo này.

Báo chí trong nước nhấn mạnh là Hội Địa Lý Quốc Gia Mỹ đã thừa nhận sai sót nhưng cho rằng các giải thích của Hội là chưa thỏa đáng. Việc chuyển từ chỗ chỉ ghi tên gọi Trung Quốc sang khả năng không ghi gì cả trên bản đồ đối với quần đảo Hoàng Sa là không thể chấp nhận được bởi vì Việt Nam có đầy đủ bằng chứng pháp lý và lịch sử để khẳng định chủ quyền của mình đối với quần đảo Hoàng Sa.

source

RFI Vietnamese

Tuesday, 16 March 2010

Phương Tây trước bài toán Trung Quốc



Chuyến thăm của Ngoại trưởng Anh David Miliband tới Trung Quốc trùng khớp với cảm giác đang tăng ở phương Tây rằng nỗ lực đưa Trung Quốc vào hệ thống ngoại giao và buôn bán toàn cầu đang không được như ý.

Có những vấn đề trước mắt - trị giá đồng tiền Trung Quốc, tranh cãi về trừng phạt với Iran, cãi vã giữa Mỹ và Trung Quốc về Đài Loan, thương mại và Tây Tạng, tranh luận về ấm nóng toàn cầu.

Và cả vấn đề lâu dài hơn - Trung Quốc sẽ đóng vai trò gì trong tư cách đại cường ngoại giao và kinh tế. Liệu nước này sẽ tiếp tục thỏa mãn nép mãi đằng sau trong công việc quốc tế, để đẩy mạnh việc sản xuất và tìm nguyên liệu thô khắp thế giới?

Chuyến thăm của ông Miliband sẽ không đem lại những câu trả lời tức thì. Đối phó với Trung Quốc đòi hỏi cái nhìn dài hạn. Người Trung Quốc cũng có cái nhìn dài như thế. Trung Quốc cũng đã chờ cả thế kỷ để lấy lại Hong Kong.

Phương Tây sẽ phải chờ xem Trung Quốc biến chuyển thế nào, có khi cả nhiều thập niên.

Chủ nghĩa bảo hộ

Nhưng chuyến thăm kiểu này bộc lộ một số bằng chứng về thái độ của Trung Quốc và cơ hội để giải thích cho các lãnh đạo Trung Quốc.

Ông Miliband đã làm điều đó trên phương diện kinh tế trong bài diễn văn tại Thượng Hải hôm thứ Hai, khi ông chống lại chủ nghĩa bảo hộ.

Ông nói: "Nguy hiểm là nếu tăng trưởng tiếp tục chững lại, các nhà nước sẽ không thể nhờ tới công cụ tiền tệ và tài chính để hỗ trợ công nghiệp và có thể xem chủ nghĩa bảo hộ là cứu cánh."

Trung Quốc biết chờ thời - đã đợi một thế kỷ để lấy lại Hong Kong

Trung Quốc có thể không bị thuyết phục. Chỉ một ngày trước đó, sau phiên họp cả tuần của Quốc hội, Thủ tướng Ôn Gia Bảo nói ông không hiểu được "việc hạ giá tiền tệ của chính mình và cố thúc các nước khác tăng giá tiền của họ, chỉ để cải thiện xuất khẩu".

Trung Quốc cũng biết rằng nếu chi phí xuất khẩu hàng tiêu dùng bị đẩy lên thì sẽ dẫn tới việc tăng giá sinh hoạt ở nhiều nước phương Tây, một điều sẽ chẳng được lòng dân ở các nước đó. Vì thế Trung Quốc đã chuẩn bị vài lá bài.

Trên nhiều lĩnh vực, có dấu hiệu là Trung Quốc quyết tâm chứng tỏ họ không phải là dễ bị ép.

Nhưng nước này dường như cũng không muốn bị xem là chướng ngại.

Trừng phạt Iran

Hành động cân bằng này trở nên mong manh nhất khi bàn tới Iran.

Iran tiếp tục bỏ qua đòi hỏi của Cơ quan Nguyên tử Năng Quốc tế và Hội đồng Bảo an LHQ rằng nước này phải ngừng làm giàu uranium.

Trung Quốc đồng ý rằng Iran cần tuân thủ, nhưng ít nhất đến nay vẫn chưa đồng ý rằng đã tới lúc có vòng trừng phạt cứng rắn hơn với Iran.

Mỹ và các đồng minh muốn có cơ chế trừng phạt do Hội đồng Bảo an áp đặt, mà đây là nơi Trung Quốc và Nga có quyền phủ quyết.

Nga đã ngần ngại nhưng nay có vẻ sẵn lòng làm theo. Nếu Nga làm theo, các nhà ngoại giao phương Tây hy vọng Trung Quốc cũng sẽ đồng ý.

Vấn đề là để Trung Quốc đồng ý lên thuyền, thì phải làm thuyền nhẹ đi bằng cách bỏ bớt một số trừng phạt nặng hơn - ví dụ chống lại ngành dầu hỏa và khí đốt của Iran, mà vốn bán nhiều cho Trung Quốc.

Nhưng để Trung Quốc đồng ý, hay bỏ phiếu trắng ở Hội đồng Bảo an, thì sẽ làm gia tăng ảnh hưởng ngoại giao.

Sir Percy Cradock, nhà ngoại giao Anh thương lượng cho việc chuyển giao Hong Kong cho Trung Quốc, có lần đưa ra lời khuyên về thực tế đối phó với Trung Quốc.

Nói với các nhà báo tại một buổi gặp ở sứ quán Anh ở Bắc Kinh, ông bình phẩm rằng với Trung Quốc, "ta phải dõi mắt nhìn bóng, chứ không phải nhìn đám đông".

Lúc đó, quả bóng là việc xây một phi trường mới cho Hong Kong, mà sau này đã được thông qua.

Sir Percy nói: "Đó là phần thưởng." Thế còn các vấn đề khác, ví dụ như nhân quyền?

Ông trả lời với nụ cười: "Chuyện phiếm."

source

BBC Vietnamese

Saturday, 13 March 2010

Thiên tai và Nhân họa tại Haiti


January 15, 2010


Nguyễn Xuân Nghĩa-Việt Tribune

Vừa bước vào năm mới, thủ đô Port-au-Prince của xứ Haiti đã bị một trận động đất với cường độ 7.0 trên địa chấn kế.

Từ dinh Tổng thống đến trụ sở Liên hiệp quốc, nhà thờ, nhà thương, nhà tù, khu ổ chuột, xóm nhà lá,... nơi nào cũng bị thiệt hại và Thủ tướng Jean-Max Bellerive dự đoán số tử vong sẽ vượt trăm ngàn người. Nhiều chuyên gia cũng xác nhận như vậy vì tâm điểm cùa động đất ở quá gần. Sau cơn địa chấn, hàng loạt những trận dư chấn vẫn còn làm thủ đô rung chuyển…

Quang cảnh thủ đô Port-au-Prince, Haiti sau trận động đất tại ngày 14 tháng 1/2010.Logan Abassi/MINUSTAH via Getty Images

Các quốc gia và tổ chức quốc tế lập tức phát động kế hoạch cứu trợ, nhưng với nạn nhân đang bị vùi dưới gạch vụn thì việc cấp cứu vẫn là quá chậm. Và họ oán chính quyền, khi đó cũng đang bị chấn động vì công sở có khi đã sụp đổ, việc liên lạc để thẩm định và ứng phó bị cản trở.

Trận động đất chỉ là một trong nhiều tai họa đã giáng xuống đảo quốc nằm trong vịnh Caribbean, giữa Cuba và sát với Cộng hoà Dominican, cách Florida của Hoa Kỳ có mấy trăm cây số.

Haiti là một xứ không may, một bậc thềm của địa ngục ngay từ lịch sử.

Trong cái trớn của cuộc Cách mạng Pháp, và sau 13 năm chiến tranh, Haiti tuyên bố độc lập với Đế quốc Pháp vào năm 1804. Lực lượng nổi dậy là gốc nô lệ từ Phi châu, họ đánh đuổi các thành phần địa chủ và lãnh tụ chính trị của chế độ thực dân. Đây là cuộc khởi nghĩa thành công đầu tiên của dân nô lệ trên thế giới, và để thành lập một quốc gia đầu tiên do dân nô lệ cầm quyền trên Tây bán cầu.

Chính là thành tích ấy mới khiến các đế quốc khác và giới khai thác nô lệ trên các thuộc địa Âu châu tại Trung Nam Mỹ mới lo ngại. Họ tránh không liên lạc và công nhận Haiti. Hoa Kỳ chỉ chính thức công nhận xứ này năm 1860, sau khi nước Mỹ đã vượt qua trận Nội chiến vì muốn xoá bỏ chế độ nô lệ.

Ngoại kiều vội vã lên tàu bay rời thủ đô Port-Au-Prince, Haiti sau cơn địa chấn. Getty Images

Bị cô lập quá lâu như vậy, Haiti chật hẹp, nghèo nàn và thưa thớt dân cư càng khó phát triển nhờ buôn bán và liên lạc với bên ngoài. Chẳng hạn, để xuất cảng một chút nông sản qua Pháp, Haiti phải bồi thường tiền truất hữu đất đai của các địa chủ Pháp. Vốn chỉ trồng mía, xứ này hết nhân công nô lệ cho các ruộng mía và đất đai giành lại được thì chia thành từng mảnh nhỏ cho cư dân cào xới qua ngày.

Tai họa thứ hai là nạn… độc tài nội hóa của các lãnh tụ. Nổi tiếng nhất là cha con Francois và Jean-Claude Duvalier (“Papa Doc”và “Baby Doc”) theo nhau cai trị từ 1957 đến 1986. Triều đại này còn có lực lượng bảo vệ là “Dân quân Thiện nguyện”, khét tiếng dưới hỗn danh là “Tontons Macoutes”, những hung thần chỉ nhận lệnh từ cha con Duvalier, và có toàn quyền sinh sát. Kế tiếp ba chục năm hắc ám của hai lãnh tụ này là hơn hai chục năm hỗn loạn với các tướng tá rồi các tổng thống được dân bầu lên mà không có thực quyền, và lại bị lật đổ. Trước đương kim Tổng thống là René Preval thì có Jean-Bertrand Aristide, được bầu lên hai lần và bị lật đổ hai lần.

Bị cô lập, bị bỏ đói, rồi bị nội loạn vì các lãnh tụ tranh quyền, Cộng hòa Haiti cứ vậy mà chìm xuống đáy. Có mức sống dân cư thấp nhất Tây bán cầu, đứng đầu thế giới về tệ nạn tham nhũng Haiti cũng là hang ổ của buôn lậu và băng đảng tội ác, gần phân nửa dân số 10 triệu vẫn còn thất học. Xã hội là nơi du đãng tung hoành, nếu không bị loạn vì đảo chánh. Tài sản quốc gia thì tập trung trong tay một thiểu số, sống rất vương giả tại các thành phố.

Vì nằm tại một vị trí địa dư chiến lược đối với Hoa Kỳ, Haiti thường xuyên được Mỹ chiếu cố, và đưa quân can thiệp nhiều lần, như vào các năm 1915-1934 hoặc năm 1994 dưới thời Tổng thống Clinton. Haiti là cửa ngõ của thương thuyền Hoa Kỳ từ vùng châu thổ sông Mississippi tiến ra các thị trường quốc tế và xuống tới Mỹ châu La tinh, nhưng cũng có thể là trạm trung chuyển ma túy từ Nam Mỹ vào thị trường Hoa Kỳ. Chưa nói đến di dân nhập lập hay các băng đảng tội ác. Vì vậy, Chính quyền nào tại Washington cũng phải quan tâm đến Haiti.

Không chỉ bị tai họa do con người gây ra, Haiti còn là nơi thường xuyên bị thiên tai vì yếu tố địa dư khí hậu. Haiti nằm trên đường quét của các trận bão nhiệt đới, từ Đại Tây dương thồi vào trước khi tới Cuba, Mexico hoặc quạt lên hướng Tây-Bắc vào lãnh thổ Hoa Kỳ. Lãnh thổ với diện tích rừng bị tiêu hủy càng dễ bị tàn phá bởi cuồng phong, lũ lụt. Đã thế, xứ này lại nằm trên lằn rãnh giữa hai tảng địa chất ưa cọ sát, và gây ra động đất. Cơn địa chấn 12 tháng Giêng vừa rồi là một cú cựa mình kinh hoàng của thiên nhiên.

Trận động đất sau Giáng sinh 2004 là một thiên tai hãi hùng gây tử vong cho gần 230 ngàn người tại 14 nước Á châu, nặng nhất là tại Indonesia, một quốc gia quần đảo vừa bị khủng hoảng kinh tế và chính trị thời 1998-1998. Nhưng thiên tai không đánh gục Indonesia và xứ này đã đứng dậy, tiếp tục cải cách về kinh tế và chính trị cho dân chủ và công bằng hơn. Dù là nhỏ xíu so với Indonesia, Haiti lại không được như vậy.

Vì thế, trong những ngày tới, quốc tế phải ra sức cấp cứu và tái thiết, một công trình sẽ mất vài năm mới tạm hoàn thành. Để đi tới đâu? Trở về chốn cũ, với thiên tai và nhân hoạ sẽ là cái nghiệp? Sau trận động đất, nhiều băng đảng ma túy động ổ sẽ tìm cách lưu vong, nhiều người dân cũng sẽ nghĩ kế vượt biên. Và Hoa Kỳ có thể là bãi đáp, vì gần 13% dân Haiti hải ngoại đang sống tại Mỹ. Cơ quan viện trợ USAID của bộ Ngoại giao Hoa Kỳ sẽ rất bận rộn trong những ngày tới.

Nhưng rồi bộ Ngoại giao sẽ phải nghĩ đến những năm tới.[NXN]

source

Viet Tribune Online