Thursday, 18 November 2010

Nếu không bớt hung hăng, Trung Quốc có khả năng “vung đao tự thiến”!


Nếu không bớt hung hăng, Trung Quốc có khả năng “vung đao tự thiến”!

Rajan MenonNguyên Hân lược dịch


Trung Quốc cần kềm chế sự nóng nảy của mình


Phản ứng quá mạnh mẽ của Bắc Kinh đối với những tranh chấp không lấy gì làm quá quan trọng trong thời gian gần đây - sự thường hẳn sẽ được giải quyết một cách nhẹ nhàng - đã làm cho các nước láng giềng của họ quan ngại. Nếu Trung Quốc trở nên siêu cường quốc mạnh nhất thế giới, thì chuyện gì sẽ xảy ra nếu Trung Quốc nổi giận về một điều gì đó quan trọng đối với họ?

Trung Quốc thường hành xử cái uy thế ngoại hạng trên trường quốc tế của mình với sự khéo léo, bảo đảm với các nước láng giềng là Trung Quốc vẫn đang là một nước đang phát triển và được gắn liền với một sự “vươn mình, trổi dậy trong hoà bình.” Cái chính sách khôn ngoan này có được từ quá khứ. Là người thừa kế của một nền văn minh cổ xưa, các nhà lãnh đạo Trung Quốc có một cảm nhận lịch sử sâu sắc, và những nhà chiến lược Trung Hoa đã nghiên cứu kinh nghiệm sự trổi dậy của các quyền lực khác một cách chăm chú.

Sự điều chỉnh để nhường ngôi nhẹ nhàng của nước Anh nhằm cho Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ vượt qua trong đầu thế kỷ thứ 20 là một trường hợp điển hình làm Trung Quốc chú ý. Một trường hợp khác, rất khác biệt, điển hình là trường hợp Đức thách đố vai trò của châu Âu và sự thống trị của Anh trên mặt biển trong cuối thế kỷ thứ 19. Nước cờ của Đức đã gây nên một liên minh giữa Anh, Pháp và Nga, đưa đến sự bao vây nước Đức vào giữa, và cuối cùng là một cuộc thế chiến mang đến cho châu Âu một sự thảm hoạ và nước Đức bị đánh bại. Nhưng sự việc không hẳn cần phải xảy ra như thế. Otto von Bismark, người đã thống nhất nước Đức sau khi Phổ (Prussia) đánh bại quân Áo năm 1866 và Pháp năm 1871, hiểu tầm quan trọng của cái thế mong manh này và ông đã làm vơi nỗi lo âu của các nước láng giềng của Đức để từ đó, những nước này không hợp lực cùng nhau và vây nước Đức. Nhưng một khi ông Kaiser Wilhelm hạ bệ ông Bismark năm 1890, ông Wilhelm vất cái chiến lược của ông Thủ tướng Thép vào sọt rát và tiến hành cái điều đã được chứng minh là con đường đưa đến sự hủy diệt vào năm 1914.

Cái bài học mà Trung Quốc tuồng như học được ở đây, từ những trường hợp thí dụ này là Trung Quốc nên học hỏi từ nước Anh, mà không là nước Đức thời Wilhelmine.

Trước hết là cái lưỡi bò, "lưõi không xương nhiều đường lắt léo". Nguồn: UNCLOS and CIA
Nhưng có điều gì đó mới thay đổi sau này. Chính sách ngoại giao của Bắc Kinh đã mất tính khôn ngoan, khéo léo của mình.

Hãy xét hai thí dụ vừa xảy ra gần đây. Hôm tháng Chín, Nhật Bản, sợ hãi trước sự giận dữ của Trung Quốc, đã thả vị thuyền trưởng tàu đánh cá họ bắt giam sau khi chiếc tàu này đi lạc vào vùng lãnh hải gần với một chùm đảo (Senkaku theo cách gọi của người Nhật, và người Trung Hoa gọi là Diaoyu) mà cả Bắc Kinh lẫn Đông Kinh đều cho mình có chủ quyền nhưng Đông Kinh nắm phần kiểm soát. Nhưng chuyện thả ông thuyền trưởng người Hoa chưa đủ làm nguôi ngoai những nhà lãnh đạo Trung Quốc, những người này đã không bỏ nhỡ cơ hội để trừng trị và làm nhục người Nhật Bản ngay cả sau khi ông thủ tướng Nhật đã nhượng bộ và làm ông bị chính người dân Nhật chỉ trích vì oằn mình trước sự đe doạ của Bắc Kinh. Và Trung Quốc không ngưng lại ở đây màn trình diễn mang tính ngoại giao bày tỏ sự bất bình của mình. Trung Quốc đã cấm bán cho Nhật Bản loại đất hiếm (tối quan trọng cho ngành chế tạo thiết bị điện tử công nghệ cao). Và mặc dù có những tín hiệu rằng Trung Quốc sẽ bỏ lệnh cấm này, việc chuyển vận hàng đất hiếm vẫn chưa được tiến hành lại. Bắc Kinh tuồng như không thèm quan tâm đến chuyện những nước khác cũng sẽ lo sợ cho chuyện cấm đoán này, vì Trung Quốc nắm hơn 90 phần trăm nguồn cung cấp hiện nay trên toàn thế giới cho loại vật liệu nguyên chất cực kỳ quan trọng này.

Trung Quốc đã không bỏ nhỡ cơ hội để trừng trị và làm nhục người Nhật Bản ngay cả sau khi ông thủ tướng Nhật đã nhượng bộ... Nguồn: Globalcartoon
Thí dụ thứ nhì là cơn thịnh nộ Bắc Kinh bày tỏ hôm tháng Mười sau khi nhà hoạt động đấu tranh cho nhân quyền ông Liu Xiaobo được trao giải Nobel Hoà bình. Ông Liu bị gièm pha như một người có âm mưu lật đổ nhà nước và một tội phạm hình sự đơn thuần là vì ông Liu đã viết một bản hiến chương kêu gọi nền dân chủ cho Trung Quốc. Giới lãnh đạo của một đất nước được chào hàng như là một siêu cường mới của thế giới, sắp lên ngôi đã miêu tả một người đàn ông bệnh tật và yếu đuối mà họ đã bỏ tù như là một sự hăm dọa khốc liệt cho chính họ. Nhưng còn nữa. Bắc Kinh đã cảnh cáo chính phủ Na Uy - vốn không liên quan đến cái quyết định ai sẽ được trao giải Nobel Hoà bình - rằng mối quan hệ của họ với Trung Quốc có thể bị tổn hại. Và Bắc Kinh đã khởi động một chiến dịch, hiện vẫn đang tiến hành, nhằm hăm doạ các chính phủ Âu châu bắt họ phải tẩy chay buổi lễ trao giải thưởng này vào tháng Mười Hai sắp tới ở Oslo, thủ đô Na Uy nơi ông Liu sẽ được vinh danh.

Có lẽ sự mất thăng bằng của Trung Quốc chỉ mang tính tạm thời. Có lẽ, những nhà lãnh đạo Trung Quốc đang chơi lá bài tinh thần quốc gia được quần chúng ưa thích ở nước họ nơi mà chủ nghĩa xã hội chỉ còn là một điều vô nghĩa đối với người dân. (Nhưng đó là một trò chơi nguy hiểm; họ có thể bị tẩu hỏa nhập ma, không còn có khả năng để tiết giảm những khủng hoảng trong tương lai có cùng một bản chất nghiêm trọng hơn.) Ai biết? Những gì người ta thấy được rõ ràng là cái phản ứng lỗ mãng, rõ lồ lộ của Trung Quốc đối với những tranh chấp không đáng kể - mà sự thường có thể được giải quyết một cách ôn hoà, nhẹ nhàng - giờ đã làm cho các nước láng giềng lấy làm quan ngại.

Nếu Trung Quốc sẽ trở thành một siêu cường mạnh nhất thế giới, điều gì sẽ xảy ra nếu Trung Quốc nổi giận về một điều gì đó thật sự quan trọng? Đây là câu hỏi được người ta đặt ra ở Ấn Độ, Việt Nam, Nhật Bản và Nam Dương - là chính những nước mà không cần biết những gì họ nói ngược lại - đang theo dõi sự trỗi mình của Trung Quốc với một sự lẫn lộn vừa thán phục mà cũng vừa băn khoăn, lo lắng.

Về phương diện địa lý, những nước này cũng nằm ở những vị trí thuận lợi để cùng với Hoa Kỳ trong một chiến lược bao vây Trung Quốc. Chúng ta hiện khó mà đạt tới điểm này – Trung Quốc có nhiều củ cà rốt và gậy, và các nước láng giềng của Trung Quốc cũng rất khôn ngoan không dại gì đứng về phía Hoa Kỳ một cách máy móc – nhưng hiện đang có những dấu hiệu nghiêm trọng.

Giới lãnh đạo của một đất nước được chào hàng như là một siêu cường mới của thế giới, sắp lên ngôi đã miêu tả một người đàn ông bệnh tật và yếu đuối mà họ đã bỏ tù như là một sự hăm dọa khốc liệt cho chính họ... Nguồn: Globalcartoon
Ấn Độ và Hoa Kỳ, lạnh nhạt với nhau gần suốt cả thời Chiến tranh Lạnh, giờ nói về một liên minh “chiến lược”. Vũ khí do Hoa Kỳ chế tạo giờ tha hồ đổ vào Ấn Độ trong thời gian gần đây. Tổng thống Obama mới tuần nay đã tán thành con đường tìm kiếm lâu dài để có được một ghế ở Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc của Ấn Độ. Trong nhiều năm qua, Ấn Độ và Nhật Bản, về mặt an ninh quốc gia ít có gì để hai bên cộng tác với nhau, giờ đã tiếp cận với nhau trong cuộc đối thoại an ninh, và cùng với Hoa Kỳ, đã có những cuộc tập trận hải quân cùng nhau. Hoa Thạnh Đốn đã không chỉ thuần nối lại mối quan hệ với Việt Nam; nhưng đang làm cho mối quan hệ này ngày càng sâu đậm hơn một cách có hệ thống. Mối quan tâm chung về Trung Quốc là một lý do. Sự cấm bán vũ khí của Hoa Kỳ cho Nam Dương (là một nước khác nghi ngờ Trung Quốc rất thâm trầm) đã được hủy bỏ.

Những sự tái tập hợp, sắp xếp mới này đi kèm theo với những rủi ro. Xem Trung Quốc như đó là một nước có tiềm năng trở nên một kẻ thù có thể trở nên một lời tiên tri của chính mình, điều này làm cho hết thảy mọi người ở trong tình trạng xấu, bất ổn. Nhưng nếu cái đoạn kết này sẽ tránh được, chừng đó cũng không đủ làm cho các nước khác tránh không nghĩ đến cái trường hợp xấu xa nhất. Trung Quốc cần lấy lại cái tư thế của chính mình và trở về lại nguyên thể với nguyên bản bài “vươn mình trổi dậy trong hoà bình, cho hoà bình” – và Trung Quốc cần suy gẫm lại bài học của Bismarck.


© DCVOnline



Nguồn:

(1) Tựa đề do NH đặt.
(2) China needs to lengthen its short fuse. Los Angeles Times, 12 November 2010.
(3) Tác giả Rajan Menon là giáo sư môn khoa học chính trị ở City College of New York/City University of New Y

source
CDV Online

Wednesday, 17 November 2010

Con trai Kim Jong Il bắt đầu thanh lọc nội bộ


BẮC TRIỀU TIÊN -
Bài đăng : Thứ tư 17 Tháng Mười Một 2010 - Sửa đổi lần cuối Thứ tư 17 Tháng Mười Một 2010
Con trai Kim Jong Il bắt đầu thanh lọc nội bộ
Kim Jong Un (giữa) đứng bên cạnh người cha và một số tướng lãnh (Reuters)
Kim Jong Un (giữa) đứng bên cạnh người cha và một số tướng lãnh (Reuters)
Mai Vân

Dù tiến trình thừa kế chỉ mới khởi sự, và chưa thực sự nắm quyền tại Bình Nhưỡng, nhưng lãnh đạo tương lai Bắc Triều Tiên Kim Jong Un, con trai của đương kim lãnh đạo Kim Jong Il, đã bắt đầu cho tiến hành một cuộc thanh lọc trong guồng máy đảng và quân đội Bắc Triều Tiên.

Trích dẫn nguồn tin từ tổ chức NKIS, (North Korea Intellectuel Solidarity) của người Bắc Triều Tiên đào thoát sang Hàn Quốc, hãng tin Pháp AFP cho biết là từ đầu tháng, đã có những cuộc điều tra nhắm vào nhiều lãnh đạo bị tình nghi tham nhũng. Những người đầu tiên bị liên lụy là lãnh đạo vùng Musan, tỉnh Hamkyong.

Theo phát ngôn viên của tổ chức NKIS, có khoảng 15 viên chức quan trọng, trong đó có nhiều quân nhân đã bị điều tra. Họ bị cáo buộc là đã nhắm mắt để người Bắc Triều Tiên trốn ra ngoại quốc vì đã tham gia vào các tuyến buôn bán hàng lậu. Các thông tin trên đến từ chính giới điều tra. Người cho tiến hành cuộc điều tra, dự kiến sẽ mở rộng ra cả nước, là Kim Jong Un.

Theo NKIS, chiến dịch chống tham nhũng này thực ra nhằm mục đích chính trị. Kim Jong Un muốn thay thế các lãnh đạo quân sự thâm niên hiện nay bằng lớp trẻ tuổi hơn và trung thành hơn với lãnh tụ tương lai của Bắc Triều Tiên. Vẫn theo phát ngiôn viên NKIS, việc thanh lọc mang tính chất thay đổi thế hệ này đang gây chấn động và sợ hãi trong tầng lớp lãnh đạo đàn anh hiện nay.

Theo AFP, tình báo Hàn Quốc chưa lên tiếng về sự kiện kể trên. Nhưng theo báo chí Hàn Quốc, chế độ họ Kim thống trị Bắc Triều Tiên từ ngày thành lập quốc gia này vào năm 1948 đến nay, thường tiến hành các cuộc thanh trừng nội bộ để duy trì quyền lực.

Nhật báo lớn Chosun Ilbo nhắc lại là ông Kim Nhật Thành đã cho hành quyết hàng trăm người trong những năm đầu cầm quyền. Sau đó đến lượt Kim Jong Il dường như cũng đã cho xử tử hàng trăm quân nhân vì ‘‘có thái độ khả nghi’’.

source

RFI Vietnamese

Tuesday, 2 November 2010

Hoa Kỳ xây dựng một căn cứ siêu quân sự ở đảo Guam


01-11-2010

Hoa Kỳ xây dựng một căn cứ siêu quân sự ở đảo Guam

Praveen SwamiDCVOnline lược dịch


Hoa Kỳ xây dựng một căn cứ siêu quân sự ở đảo Guam


Căn cứ này bao gồm một bến cảng cho một hàng không mẫu hạm chạy bằng nguyên tử lực, một hệ thống hỏa tiển phòng thủ, bãi tập bắn đạn thật và nới rộng căn cứ không quân đã có trên hòn đảo này. Đây sẽ là một sự đầu tư lớn nhất cho một căn cứ quân sự ở vùng tây Thái Bình Dương kể từ Đệ Nhị Thế chiến, và một sự chi tiêu lớn nhất cho một hạ tầng cấu trúc của hải quân trong mấy thập niên vừa qua.

Tuy nhiên, người dân đảo Guam sợ sự xây dựng này có thể gây thiệt hại hệ sinh thái và nền kinh tế vốn phụ thuộc vào ngành du lịch của họ.

Những bản ước tính gợi ý là nhân số của đảo Guam sẽ tăng 50 phần trăm so với mức 173.000 như hiện nay ở thời điểm xây dựng cao nhất. Căn cứ này cuối cùng sẽ chứa 19.000 lính thủy quân lục chiến được chuyển về đây từ quần đảo Okinawa của Nhật Bản, nơi mà lính Mỹ không được người dân bản xứ ưa chuộng.

Cơ quan Bảo vệ Môi trường Hoa Kỳ (US’s EPA) nói căn cứ siêu quân sự này ở Guam có khả năng gây nên nạn thiếu nước trầm trọng. EPA cũng nói việc vét cảng để cho hàng không mẫu hạm vào được bến cảng sẽ làm hư hại 71 mẫu anh gồm những bãi san hô ngầm có từ lâu đời. Bản báo cáo của EPA cho hay việc xây căn cứ quân sự ở đây sẽ “làm cho điều kiện môi trường vốn không đạt yêu cầu ở Guam sẽ trở nên trầm trọng hơn.”

Tuy nhiên, mối quan tâm của người dân địa phương ở đây đã bị cho ra ngoài lề vì sự cạnh tranh mang tính chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc. Trung Quốc đã gia tăng tiềm năng hải quân một cách đáng kể trong thập niên qua, tìm cách ngăn chận, không cho Hoa Kỳ can thiệp quân sự vào bất cứ tranh chấp nào giữa Trung Quốc và Đài Loan trong tương lai, mà Bắc Kinh cho là lãnh thổ của Trung Quốc, và để hướng sức mạnh về những tranh chấp lãnh hải trong vùng biển Nam Hải vốn giàu dầu và khí đốt.

Một chiếc B-1B Lancer cất cánh ở căn cứ không quân Andersen, Guam. Nguồn: Getty Images
Sự gia tăng sức mạnh hải quân của Bắc Kinh cũng để nhắm vào sự kiểm soát những thủy lộ từ Trung Đông, là nơi mà Trung Quốc sẽ nhập cảng ước tính khoảng 70-80 phần trăm lượng dầu cần thiết ở năm 2035 và Bắc Kinh sợ Hoa Kỳ có thể chận họng Trung Quốc ngay tại điểm này nếu có một xung đột quân sự xảy ra giữa hai bên.

Vì lẽ đó, Trung Quốc đã đầu tư vào cái gọi là “sợi dây chuyền ngọc trai” của họ, một mạng lưới bao gồm nhiều căn cứ quân sự chạy dài dọc vành đai Ấn Độ Dương, như Hambantota ở Sri Lanka và Gwadar ở Pakistan và Trung Quốc đang phát triển một hải quân có khả năng hoạt động xa bờ.

Các chuyên gia đều đồng ý là Trung Quốc hiện không có khả năng thách đố tính ưu thế của Hoa Kỳ trong vùng Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. “Trung Quốc thèm và muốn ăn nhiều,” một nhà phân tích ở Viện Chính sách Chiến lược Úc ông Carl Ungerer nói, “nhưng Trung Quốc không có đủ răng để ăn.”

Nhưng Trung Quốc rõ ràng có ý tăng cường kho vũ khí hải quân của mình. Trung Quốc đã mua nhiều tàu ngầm và khu trục hạm do Nga chế tạo. Công xưởng đóng tàu của Trung Quốc đang đóng tàu ngầm chạy bằng nguyên tử lực mới, cũng như hàng không mẫu hạm. Đã có những bản báo cáo cho rằng Trung Quốc đang có dự định thử nghiệm loại hoả tiển đạn đạo mang tên Dong Feng 21D, có khả năng vô hiệu hoá khả năng phòng thủ của hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ, một cách hiệu quả.

“Sự phòng thủ duyên dáng, nhẹ nhàng của Trung Quốc giờ không còn nữa,” một chuyên gia của Viện Nghiên cứu Đông Nam Á châu ở Singapore ông Ian Storey nói, “và cung cách được bày tỏ cho thấy cái mà người ta có thể gọi đó mà một chính sách ngoại giao trẻ trung, sung sức. Trung Quốc đang phô diễn sức mạnh quân sự của mình, và để cho chúng ta thấy họ sẽ không bị đẩy qua đá lại.”

Hoa Kỳ cũng đang đầu tư hơn 200 triệu đô-la khác để nâng cấp hạ tầng cơ sở ở nhóm đảo Diego Garcia nằm ở Ấn Độ Dương và thuộc nước Anh, khoảng 700 dặm về phía nam của Sri Lanka.

Sự nâng cấp chính ở Diego Garcia dự trù sẽ hoàn tất trong năm 2013, là khả năng sửa chữa tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân và có trang bị hệ thống hoả tiển điều khiển, đây là loại tàu ngầm có thể mang đến 154 hỏa tiển tấn công với hoả lực mạnh bằng hoả lực của toàn bộ một hải đoàn tấn công gồm cả hàng không mẫu hạm.

Diego Garcia, trước đây đã từng là điểm xuất phát cho những cuộc không tập đánh Iraq và Afghanistan, hiện đã là căn cứ cho một phần ba của cái mà Hải quân Hoa Kỳ gọi là Lực lượng Hải vận Bố trí Chiến lược (Afloat Prepositioned Force), gồm dụng cụ, máy móc nằm trong tình trạng sẵn sàng để yểm trợ cho quân đội điều quân đi khắp bất cứ chỗ nào trên thế giới.


© DCVOnline



Nguồn:

(1) US to build £8bn super base on Pacific island of Guam. London Telegraph, 25 October 2010

source
DCV Online

Monday, 11 October 2010

Bình Nhưỡng lật ngửa lá bài Kim Jong Un


BẮC TRIỀU TIÊN -
Bài đăng : Thứ hai 11 Tháng Mười 2010 - Sửa đổi lần cuối Thứ hai 11 Tháng Mười 2010
Bình Nhưỡng lật ngửa lá bài Kim Jong Un
Lãnh tụ Bắc Triều Tiên Kim Jong Il (đầu tiên bên phải) và con trai là Kim Jong Un (thứ ba từ phải qua) trên lễ đài trong cuộc duyệt binh kỷ niệm 65 năm ngày thành lập đảng Lao Động 10/10/2010.
Lãnh tụ Bắc Triều Tiên Kim Jong Il (đầu tiên bên phải) và con trai là Kim Jong Un (thứ ba từ phải qua) trên lễ đài trong cuộc duyệt binh kỷ niệm 65 năm ngày thành lập đảng Lao Động 10/10/2010.
Reuters
Anh Vũ

Ngày hôm qua 10/10 Bình Nhưỡng rầm rộ tổ chức lễ kỷ niệm 65 năm ngày thành lập đảng Lao Động Triều Tiên với một cuộc diễu binh và diễn hành quần chúng lớn nhất lịch sử. Nhưng báo chí quan tâm nhiều hơn là sự xuất hiện trên khán đài buổi lễ của vị tướng trẻ 27 tuổi Kim Jong Un bên cạnh người cha Kim Jong Il, một dấu hiệu mà tờ Le Figaro nhận định là « Bình Nhưỡng soạn kịch bản thăng tiến Kim Jong Un ».

Tờ báo mô tả « Trong bộ áo đại cán theo kiểu Mao Trạch Đông sẫm màu, tóc cắt ngắn và ánh mắt tự tin, trên khán đài của quảng trường lớn mang tên người ông nội Kim Nhật Thành, Kim Jong Un đã xuất hiện như là một lãnh đạo sắp tới của vương quốc khép kín này. » Bên cạnh vị đại tướng trẻ này là người cha, Kim Jong Il, 68 tuổi trong dáng vẻ mệt mỏi. Thời gian gần đây đã đôi lần người con thứ ba của nhà độc tài Bắc Triều Tiên xuất hiện thấp thoáng đâu đó cùng cha trước công chúng. Nhưng đây là lần đầu tiên anh ta xuất hiện công khai trước ống kính của các nhà báo trong nước và quốc tế trong một cuộc diễu binh hoành tráng nhân kỷ niệm 65 năm thành lập đảng Lao Động Triều Tiên.

Tờ báo nhận thấy đây là sự dàn cảnh để khẳng định trước thế giới về vai trò kế vị của người con trai Kim Jong Un, mới chỉ được nhắc đến chính thức cách đây vừa mới hai tuần khi được phong hàm đại tướng. Điều đặc biệt, nhân dịp này các hãng thông tấn quốc tế được mời đến thủ đô Bình Nhưỡng đầy bí mật để đưa tin sự kiện, vì thế hình ảnh Kim Jong Un trước đại chúng được truyền đi khắp thế giới, không còn úp mở như trước đây. Theo Le Figaro thì động thái hiếm hoi này cho thấy ý đồ của Kim Jong Il muốn mau chóng tạo tiền đề về tính chính đáng của con trai « kế vị » trên trường quốc tế. Tuy nhiên bà Kay Seok, một nhà nghiên cứu của tổ chức bảo vệ nhân quyền Human Rights Watch tại Seoul thắc mắc: « Họ (lãnh đạo Bình Nhưỡng) muốn tạo cảm giác là mọi thứ đều kiểm soát được. Nhưng họ lại thúc đẩy kế hoạch, tại sao lại vội vàng như vậy? ».

Theo tờ báo, sau khi giữ bí mật việc chỉ định người kế vị đã được làm trong hậu trường từ năm 2009, giờ đây chế độ Bình Nhưỡng chơi bài lật ngửa. Lần đầu tiên trước các nhà báo, ông Yang Hyong Sop, một quan chức cao cấp của đảng Lao động Bắc Triều Tiên đã tuyên bố : « Nhân dân chúng tôi thấy vinh dự được đại tướng Kim Jong-Un lãnh đạo".

Việc chuyển giao quyền lực của chế độ Bình Nhưỡng còn được khẳng định qua tuyên bố của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates rằng « Chúng tôi đang nghiên cứu mọi giả thuyết » về việc chuyển giao quyền lực ở Bắc Triều Tiên. Bộ Quốc phòng Mỹ vừa thông qua một kế hoạch quân sự mới, có mã số 5015, nhằm ngăn chặn mọi hành động làm mất ổn định trên bán đảo Triều Tiên. Le Figaro cũng nhận thấy sự có mặt của các quan chức cao cấp Trung Quốc trên khán đài cũng cho thấy Bắc Kinh đã thừa nhận việc chuyển giao ngôi vị sang thế thế hệ thứ ba của triều đại nhà Kim.

Bà Key Seok giải thích : « Mỗi một chi tiết bước vào chính trường của Kim Jong Un đều được tính tóan tỉ mỉ cho tới cả phong cách trang phục. Lúc này các nhà tuyên truyền ở Bình Nhưỡng đang phổ biến trong dân chúng những giai thoại về nhân vật này để gọt dũa nên huyền thoại ». Theo thông tin chính thức thì vị tướng trẻ này đã từng theo học đại học Quân sự Kim Nhật Thành và đã phục vụ ở tuyến đầu đất nước. Nhưng trên thực tế thì kinh nghiệm về các loại vũ khí của nhân vật này rất hạn chế. Việc dàn dựng đó chỉ nhằm bảo đảm sự trung thành của quân đội, một yếu tố cốt tử trong sự sống còn của chế độ.

Tờ báo nhận thấy việc thăng tiến của người con kế vị được đẩy nhanh khiến nhiều chuyên gia bị bất ngờ. Bản thân Kim Jong Il cũng đã phải mất nhiều năm kiên nhẫn trong bóng người cha Kim Nhật Thành. Việc tăng tốc quá trình chuyển giao quyền lực này có thể được lý giải sức khỏe của vị « lãnh tụ kính yêu » đang xuống cấp mau chóng từ sau khi bị tai biến mạch máu não năm 2008. Cuối cùng tờ báo nêu thắc mắc, ngày hôm qua trên khán đài ở Bình Nhưỡng, có vẻ như nhà độc tài đã khỏe mạnh hơn và vẫn tỏ ra quyết tâm giữ quyền chỉ huy vương quốc bí ẩn này. Thật khó mà giải thích được những gì đang diễn ra ở đất nước kín cổng cao tường nhất thế giới.

Giải Nobel Hòa bình Lưu Hiểu Ba tiếp tục khuấy động dư luận quốc tế

Một sự kiện thời sự châu Á khác đã xảy ra từ cách nay ba ngày nhưng chưa hề cũ, vẫn thu hút sự quan tâm đặc biệt của dư luận. Đó là sự kiện nhà khai Lưu Hiểu Ba của Trung Quốc được trao giải Nobel Hòa bình 2010. Le Monde tiếp cận sự kiện này bằng bài xã luận mang tựa đề : "Lưu Hiểu Ba, Ôn Gia Bảo : hai gương mặt của Trung Quốc".

Bài báo nhận thấy, người ta mới chỉ biết đến giải Nobel Hòa bình 2010 Lưu Hiểu Ba - một gương mặt trí thức với nụ cười hiền lành qua những tấm ảnh đang được truyền đi khắp thế giới. Nhưng còn một gương mặt Trung Quốc khác của ông Ôn Gia Bảo Thủ tướng, đang xuất hiện trên trang bìa của tạp chí Time Magazine, cùng thời điểm Ủy ban Nobel ở Oslo quyết định trao giải cho Lưu Hiểu Ba. Le Monde bình luận, Thủ tướng Trung Quốc xuất hiện trên báo Mỹ với một gương mặt bình tĩnh, tự tin, quả quyết mà đã từ lâu người ta không thấy có ở một nhà lãnh đạo Trung Quốc. Theo Le Monde thì trong một cuộc trả lời phỏng vấn tạp chí Mỹ và đã được phát trên truyền hình CNN, ông Ôn Gia Bảo bộc bạch rằng « tự do ngôn luận là không thể thiếu ở tất cả các nước ». Ông còn nhắc đến sự cần thiết của những « cải cách chính trị » và giải thích rằng một trong những ý tưởng chính trị của ông « mọi người đều có thể sống hạnh phúc và được tôn trọng », phát biểu trên đây của ông không được báo chí đưa lại.

Vậy mà ngay khi có thông báo Lưu Hiểu Ba được trao giải Nobel Hòa bình hôm 8 tháng 10 thì ngay lập tức bộ máy kiểm duyệt internet của Trung Quốc đã ra tay ngay để ngăn chặn mọi phong trào đoàn kết với Lưu Hiểu Ba lan truyền trên mạng.

Theo bài báo thì Trung Quốc muốn quốc tế tôn trọng thì không thể cứ mãi đòi được cả chì lẫn chài. Người ta không thể chấp nhận lâu được một nước với tư cách cường quốc lại hành xử theo kiểu bất tuân luật lệ. Một dẫn chứng để ủng hộ cho sự lựa chọn Lưu Hiểu Ba của Ủy ban Nobel Oslo, đó là trường hợp Nobel Hòa bình người Tcheque, Vaclav Havel, người khởi xướng bản Hiến chương 77. Nhưng theo bài báo, khác với Cộng hòa Tcheque của những năm 1980, xã hội Trung Quốc của năm 2010 này đang thay đổi, buộc chính quyền phải từng ngày tạo không gian cho sự biến chuyển đó.

Xã luận Le Monde kết luận : Thay vì hành động bằng áp lực thì các nhà lãnh đạo Trung Quốc nên có sáng kiến bằng cách thực hiện các phát biểu xởi lởi của Ôn Gia Bảo, đầu tiên bằng việc trả tự do cho Lưu Hiểu Ba.

Về phần phản ứng của quốc tế trước sự kiện Nobel Hòa bình 2010, báo Le Monde nhận thấy : Trước một cường quốc Trung Quốc đang trỗi dậy, các nước phương Tây phản ứng cũng có mức độ.

Theo tờ báo thì sự kiện trao giải Nobel Hòa bình cho nhà ly khai Lưu Hiểu Ba là một viên đá ném xuống chiếc ao quan hệ quốc tế.Trước một nước Trung Quốc mà năm nay đã trở thành cường quốc kinh tế đứng hàng thứ hai thế giới, một nước không ngần ngại lên gân lên cốt quân sự trong khu vực và đang ở trung tâm của cuộc chiến về tỷ giá đồng tiền, thì các nước phương Tây dám chắc là những phản ứng của họ sẽ bị chính quyền Bắc Kinh soi từng câu từng chữ.

Vì thế mà chính quyền Mỹ mà tổng thống Obama với tư cách là người nhận giải Nobel Hòa bình 2009, cũng chỉ đưa ra những phản ứng được coi là có chừng mực nhất định. Ông có kêu gọi « chính phủ Trung Quốc trả tự do nhanh nhất có thể cho ông Lưu », được ông Obama mô tả là một con người « can đảm đứng lên bảo vệ những giá trị phổ quát bằng phương thức bất bạo động ».

Ở châu Âu, sự cẩn trọng thấy rõ ở thái độ của Pháp là giữ im lặng. Tháng 11 tới đây tổng thống Nicolas Sarkozy sẽ đón tiếp chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào. Pháp đang muốn lôi kéo Bắc Kinh ủng hộ ý tưởng xây dựng lại « trật tự tài chính quốc tế ». Bên cạnh đó các quan chức Pháp vẫn đang theo đuổi các cuộc thương lượng về vấn đề hạt nhân dân sự với Trung Quốc, rồi các hợp đồng bán máy bay dân dụng mà Paris hy vọng ký với Bắc Kinh. Còn đối với các nước Liên hiệp châu Âu nói chung thì sự kiện Nobel Hòa bình năm nay rơi vào đúng thời điểm khá tế nhị, khi tại Bruxelles diễn ra hội nghị Thượng đỉnh Á – Âu. Nhìn chung các nước châu Âu đều đưa ra những tuyên bố vừa phải, không quá gay gắt. Trong quá khứ đã nhiều lần Bắc Kinh gây áp lực bằng cách đặt lên bàn cân những hợp đồng thương mại để các nước châu Âu phải thận trọng trong cách bày tỏ quan điểm về vấn đề nhân quyền tại Trung Quốc.

Hungary bất lực trước thảm họa bùn đỏ từ bauxit

Báo Liberation chạy tựa trên trang nhất : "Hungary lội bì bõm trong bùn đỏ". Tờ báo cho biết tại Hungary, chính quyền đang lo ngại một trận vỡ bể chứa bùn đỏ độc hại thứ hai có thể xảy ra, và thú nhận bất lực về nguy cơ này.

Liberation trích phát biểu của Quốc vụ khanh đặc trách Môi trường Hungary Zoltan Illes rằng : « ngày mai hay một tuần nữa không quan trọng, nhưng đê ngăn bùn rồi sẽ một lần nữa bị vỡ… » và ông còn khẳng định sự bất lực trước báo giới: « chúng tôi không thể sửa chữa được » vết nứt trên vách ngăn hồ chứa bùn đang ngày càng rộng dần. Một tuần sau khi xảy ra tai họa, khoảng 1 triệu m3 bùn đỏ tràn ra khai tử cả một vùng đất rộng lớn, phần đê ngăn còn lại đang tiếp tục có khả năng bị vợ đe dọa một trận lũ chết người mới. Tại làng Kolontar, đã bị tàn phá một nửa trong trận lũ bùn tuần trước, nay lại bị đe doa bị xóa sổ với cơn lũ bùn thứ hai. Hôm thứ bảy vừa qua, 800 người dân làng đã được sơ tán khẩn cấp chỉ để lại hiện trường những bính lính quân đội và lực lượng cứu hộ bì bõm trong đống bùn độc hại, để tìm cách khắc phục hậu quả và ngăn chặn thảm họa lần thứ hai trong bất lực.

Le Figaro nhận thấy thảm họa môi sinh lớn nhất trong lịch sử của Hugary này vẫn chưa thể chấm dứt được. Tại đây người ta đang phải chạy đua với thời gian để ngăn cơn lũ bùn độc từ luyện quặng bauxit lại tràn ra lần nữa. Nhiều tổ chức phi chính phủ bảo vệ môi trường đang đặt vấn đề, từ sau vụ bùn đỏ này, yêu cầu luật pháp châu Âu xếp bùn đỏ vào trong họ hàng các chất thải cực độc, điều mà cho đến giờ chưa có trong quy định luật pháp ở châu Âu.

source

RFI Vietnamese

Friday, 8 October 2010

Giải Nobel Hòa bình cho Lưu Hiểu Ba : Một vố đau cho chính quyền Trung Quốc

TRUNG QUỐC -
Bài đăng : Thứ sáu 08 Tháng Mười 2010 - Sửa đổi lần cuối Thứ sáu 08 Tháng Mười 2010

Giải Nobel Hòa bình cho Lưu Hiểu Ba : Một vố đau cho chính quyền Trung Quốc
Những người biểu tình giơ cao biểu ngữ trước Bộ Ngoại giao Trung Quốc ở Hồng Kông ngày 8/10/2010 đòi trả tự do cho nhà ly khai Lưu Hiểu Ba, vừa đoạt giải Nobel Hòa bình hôm nay.
Những người biểu tình giơ cao biểu ngữ trước Bộ Ngoại giao Trung Quốc ở Hồng Kông ngày 8/10/2010 đòi trả tự do cho nhà ly khai Lưu Hiểu Ba, vừa đoạt giải Nobel Hòa bình hôm nay.
Reuters
Trọng Nghĩa

Sáng nay 08/10/2010, vài giờ trước lúc danh tánh người nhận giải Nobel Hòa bình 2010 được công bố, chủ tịch Ủy ban Nobel của Na Uy đã xác nhận là quyết định của Ủy ban chắc chắn sẽ gây ra tranh cãi. Quả đúng là như vậy. Khi tên tuổi nhà ly khai Trung Quốc Lưu Hiểu Ba là người được giải Nobel Hòa bình được công bố vào đúng 9 giờ GMT, sự kiện đã lập tức gây chấn động trong dư luận do tính chất bạo dạn của nó.

Quốc gia bị chấn động nhiều nhất có lẽ là Trung Quốc, vì trong những tháng qua, chính quyền Bắc Kinh đã không ngừng gây sức ép trên Oslo để ngăn cản việc trao giải Nobel Hòa bình cho ông Lưu Hiểu Ba. Chỉ ít lâu sau khi danh tánh giải Nobel Hòa bình 2010 được loan báo, bộ Ngoại giao Trung Quốc có phản ứng rất gay gắt đối với Ủy ban Nobel Hòa bình và đối với chính quyền Na Uy.

Theo phát ngôn viên bộ Ngoại giao Trung Quốc Mã Triêu Húc, thì Ủy ban Nobel Hòa bình đã vi phạm và thóa mạ tinh thần của giải thưởng này, vốn phát huy quan hệ hài hòa giữa các dân tộc cũng tình hữu nghị quốc tế. Đối với với phía Trung Quốc, Lưu Hiểu Ba là một tội phạm đã bị kết án tù vì đã vi phạm luật lệ quốc gia. Các hành động này của ông Lưu Hiểu Ba , theo Bắc Kinh, hoàn toàn đi ngược lại mục tiêu của giải Nobel Hòa bình.

Ngoài ra, phát ngôn viên bộ Ngoại giao Trung Quốc còn lên tiếng đe dọa chính quyền Na Uy khi cho rằng việc trao giải cho ông Lưu Hiểu Ba sẽ gây tổn hại cho quan hệ song phương Trung Quốc – Na Uy. Tuyên bố dọa nạt chính quyền Oslo này đã lập lại luận điệu mà nhiều quan chức ngoại giao Trung Quốc từng đưa ra trong thời gian qua để gây áp lực.

Như tin chúng tôi đã loan, gần đây, thư ký Ủy ban Nobel Hòa bình ông Geir Lundestad đã tiết lộ là ngay từ tháng sáu vừa qua, nhân một chuyến công du Na Uy, một quan chức ngoại giao Trung Quốc cao cấp đã gặp đại diện Ủy ban Nobel và tuyên bố rằng việc trao giải thưởng cho một nhà ly khai là « một hành động không hữu nghị, có thể gây ra những hậu quả tiêu cực cho quan hệ giữa Na Uy và Trung Quốc ».

Theo hãng AFP, khi đe dọa như trên, Trung Quốc đã nhắm vào việc chính phủ Oslo đang mong muốn ký kết được với Bắc Kinh càng sớm càng tốt một thỏa thuận tự do mậu dịch song phương. Thế nhưng, Bắc Kinh đã quên đi một điều là trên nguyên tắc, Ủy ban Nobel là một định chế độc lập, không chịu áp lực của chính quyền khi ra các quyết định.

Chủ trương của Trung Quốc dùng sức ép chinh trị và kinh tế để ngăn không cho một công dân của mình đươc giải Nobel Hòa bình như vậy đã hoàn toàn thất bại trước quyết định độc lập của Ủy ban Nobel vào hôm nay. Và đây quả là một vố đau cho chính quyền Bắc Kinh, vốn không muốn thế giới chú mục vào vấn đề thiếu vắng dân chủ và nhân quyền mà nhà ly khai Lưu Hiểu Ba đã luôn luôn tố cáo.

Ngay sau khi có thông tin về việc ông Lưu Hiểu Ba được trao giải thưởng cao quý này, hai tổ chức bảo vệ nhân quyền hàng đầu thế giới là Ân xá Quốc tế, trụ sở ở Luân Đôn, và Human Rights Watch, trụ sở ở New York đã lập tức lên tiếng hoan nghênh sự kiện này, đồng thời lên tiếng kêu gọi Bắc Kinh trả tự do cho nhà ly khai, cũng như tất cả các tù nhân vì chính kiến khác.

Đói với hai tổ chức này, giải Nobel Hòa bình về tay ông Lưu Hiểu Ba là một hậu thuẫn quý giá cho tất cả các nhà ly khai Trung Quốc. Tuy nhiên, không chỉ có các tổ chức bảo vệ nhân quyền là có phản ứng như trên. Nhiều chính phủ và chính khách tên tuổi trên thế giới cũng lên tiếng hoan nghênh quyết định của Ủy ban Nobel Hòa bình năm nay.

Ngoại trưởng Pháp Bernard Kouchner còn kêu gọi Trung Quốc trả tự do cho ông Lưu Hiểu Ba , một yêu cầu cũng được phát ngôn viên chính phủ Đức Steffen Seibert đưa ra. Riêng thủ tướng Na Uy, nước bị Trung Quốc đe dọa nhiều nhất trong vụ này cũng lên tiếng chúc mừng nhà ly khai Lưu Hiểu Ba, vài phút sau khi ông được tuyên bố nhận giải.

Giới phân tích ghi nhận : Đây không phải là lần đầu tiên mà Bắc Kinh bị Ủy ban Nobel Hòa bình giáng cho một vố đau. Lần trước đây là vào năm 1989, khi giải Nobel Hòa bình được trao cho lãnh tụ tinh thần người Tây Tạng là Đức Đạt Lai Lạt Ma, bất chấp các thủ đoạn ngăn chặn của Trung Quốc.

Thế nhưng lần này, thất bại của Trung Quốc còn đau đớn hơn. Theo chuyên gia Pháp Jean Philippe Béja, giám đốc nghiên cứu tại Trung tâm Nghiên cứu Khoa học Pháp CNRS/CERI, thì vào năm 1989, Bắc Kinh còn bị cô lập sau vụ thảm sát Thiên An Môn vào tháng 6, đo đó không có nhiều uy thế trên trường quốc tế. Thẽ nhưng hiện nay, tình hình đã hoàn toàn khác. Từ sau cuộc khủng hoảng kinh tế tài chính, hầu hết các quốc gia phương Tây đều tìm cách chiều chuộng Trung Quốc.

Trả lời phỏng vấn của AFP, chuyên gia Pháp cho rằng cho dù Trung Quốc ngày ngày càng hùng mạnh, thế nhưng, nếu họ muốn đóng một vai trò quan trọng trên trường quốc tế thì họ phải « tuân thủ các giá trị phổ quát và tôn trọng quyền tự do ngôn luận ».

source

RFI Vietnamese

Sunday, 12 September 2010

Hoa Kỳ tưởng niệm ngày 11 tháng 9



12-09-2010

Hoa Kỳ tưởng niệm ngày 11 tháng 9


DCVOnlineTin ảnh


Hoa Kỳ tưởng niệm ngày 11 tháng 9


DCVOnline: Xin giới thiệu một số hình ảnh Hoa Kỳ tưởng niệm Ngày 11 tháng Chín năm nay.


Tribute in Lights chiếu lên trên bầu trời hạ Manhattan hôm nay thứ Bảy ngày 11 tháng Chín năm 2010, nhân ngày tưởng niệm lần thứ chín World Trade Center ở Nữu Ước (New York) bị tấn công. Nguồn: msnbc.com



Bé Luke Pavlenishzili, hai tuổi tặng hoa cho một người lính chữa lửa thành phố Nữu Ước ông Joe Huber tại buổi lễ. Nguồn: msnbc.com



Một phụ nữ đang vinh danh người lính chữa lửa Stephen Siller. Ông Siller vừa xong phiên trực và trên đường về nhà sáng 11 tháng Chín năm 2001, nhưng ông đã quay xe lại khi nghe tin Twin Towers bị tấn công, vì bị kẹt xe ở đường hầm đoạn Brooklyn-Battery ông không thể lái tiếp được, ông bèn mặc quần, áo, giày, nón chữa lửa của mình vào và chạy bộ băng qua đường hầm để đến World Trade Center. Khi gặp được các đồng sự của mình, ông Siller và mười người khác trong toán ông tiến vào toà nhà thi hành nhiệm vụ. Không một ai trong toán của ông sống sót. Nguồn: msnbc.com



Bà Anna Sereno, cư dân Brooklyn, đang ôm tấm hình con trai bà, anh Arturo Angelo Sereno, chết hôm 9/11 2001, 29 tuổi. Nguồn: msnbc.com



Bà Liza Adams mang sợi dây chuyền có hình con gái, cô Mary Lou Hague, qua đời ở Twin Towers lúc 26 tuổi. Nguồn: msnbc.com



Chia sẻ niềm đau, nỗi buồn ở buổi lễ tưởng niệm tại công viên Zuccotti, gần Ground Zero. Nguồn: msnbc.com



Chờ mặt trời lên ở buổi lễ tại tiểu bang Pensylvania. Nguồn: msnbc.com



Lặng lẽ khóc khi nghe đọc tên từng người đã bỏ mình hôm 9/11 2001 trên đường phố Nữu Ước. Nguồn: msnbc.com



Trưởng toán tiếp viên hàng không Chuyến bay 93 (bộ phận ở mặt đất) bà Joanne Hanley, bên cạnh Laura Bush (vợ TT Bush) và Michelle Obama (vợ TT OBama) tại buổi lễ tưởng niệm ở Shanksville, thành phố Philadelphia. Nguồn: msnbc.com



Tổng thống Obama, Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates và Tham mưu trưởng Liên quân Đô đốc Michael Mullen tại buổi lễ tưởng niệm tổ chức ở Ngũ Giác Đài. Nguồn: msnbc.com



Ông Obama gặp gỡ thân nhân của những nạn nhân 9/11 tại Pentagon. Nguồn: msnbc.com



Lính Mỹ thắp nến tưởng niệm những nạn nhân 9/11 ở trại Phoenix, Kabul, A Phú Hãn (Afghanistan). Nguồn: msnbc.com



Hoa tưởng niệm ở quảng trường Grosvenor ở Luân Đôn, Anh. Nguồn: msnbc.com



Một người lính chữa lửa già của thành phố Nữu Ước. Lính chữa lửa Nữu Ước đã rất dũng cảm và kỹ luật cao độ trong lần chữa lửa ở Twin Towers năm 2001. Từng toán, từng toán sắp hàng đi vào và lên lầu, và cũng rất nhiều người trong họ đã không bao giờ trở ra. Theo trang mạng NYFD, 343 người lính chữa lửa thành phố Nữu Ước hy sinh trong lần đó. Nguồn: msnbc.com



World Trade Center đang được xây dựng lại. Nguồn: msnbc.com


DCVOnline




Nguồn:


(1) Remember the victims and salute the heroes of the Sep. 11, 2001 terrorist attacks. MSC.com, 11 September 2010
source
DCV Online

Wednesday, 1 September 2010

Sự sống trở về với Ground Zero



30-08-2010

Sự sống trở về với Ground Zero


DCVOnlineTin tổng hợp


Sự sống trở về với Ground Zero


Nữu Ước (New York) - Mười sáu cây sồi trắng được trồng ở Đài Tưởng Niệm Ngày 11 Tháng Chín ở thành phố Nữu Ước hôm thứ Bảy tuần rồi, ngày 28 tháng Chín năm 2010. Sau gần chín năm, sự sống giờ trở lại với ground zero mà người ta có thể cảm nhận được. Đây là 16 cây đầu tiên trong tổng số gần 400 cây sồi trắng sẽ được trồng quanh đài tưởng niệm rộng 8 mẫu Anh, để tưởng niệm gần 2.800 người chết khi quân khủng bố tấn công hai tòa nhà World Trade Center hôm 11 tháng Chín năm 2001.

Những cây sồi trắng này sẽ được trồng để nằm rãi rác trên một quảng trường lót sỏi vây quanh hai cái hồ thật lớn, với hai thác nước khổng lồ được xây ngay trên nền của hai toà nhà đã bị sập.

Chủ tịch Ban Tưởng niệm 9/11, ông Joe Daniels đã có mặt tại hiện trường để giúp chuyện trồng cây này. Ông nói những nhà thiết kế đài tưởng niệm hình dung ra một không gian xanh yên tĩnh và tươi mươi sẽ mang đến cho du khách niềm khuây khoả.

“Khi người ta đến hai cái hồ và thấy tên những người quá cố và đứng dưới cái vòm này, cánh rừng nhỏ này, đó sẽ là một cảnh quang rất an bình,” ông Daniels nói.

Tháp Tự do (Freedom Tower) và Đài Tưởng niệm 9/11 một khi xây xong sẽ như thế này. Nguồn: GlassSteelAnd Stone.com
Được ươm và chăm sóc trong bốn năm rồi ở một vườn ươm cây thuộc thành phố New Jersey, 16 cây sồi trắng này được đưa lên tám chiếc xe cẩu lúc nữa khuya thứ Sáu cho một cuộc hành trình dài 60 cây số đến Manhattan. Đa số được trồng ngay khuya đó và phần còn lại trồng vào sáng thứ Bảy ở phía Tây quảng trường tưởng niệm này.

Quảng trường này khi xây xong, thì tầng trên hết sẽ là một ngôi vườn lộ thiên, được xây ngay trên chỗ bị lún sâu vào lòng đất của hai toà nhà bị đánh sập trước đây. Quảng trường sẽ bao gồm nhà triển lãm tưởng niệm cuộc tấn công năm 2001; nhiều sân ga cho tàu điện và một bãi đậu xe xây sâu trong lòng đất 21 mét.

Ông Daniels cho hay là loại sồi trắng này được chọn không những vì đẹp mà còn vì khả năng chịu đựng thời khí của khu vực Manhattan, vốn lạnh lẽo với tuyết rơi vào mùa đông và nóng bức vào mùa hè.

Những cây sồi này được đưa về vườn ươm ở New Jersey từ New York, Pennsylvania và Washington, D.C. – là ba nơi bị khủng bố tấn công trước đây. Khi được trồng ở ground zero, những cây sồi đã cao tám mét và người ta cho rằng chủng sồi trắng này khi phát triển hoàn toàn sẽ cao từ 18 đến 24 mét.

Manhattan với Freedom Tower vươn lên trên bầu trời New York. Nguồn: GlassSteelAnd Stone.com
Một khi cây được trồng xuống đất, sẽ có một chuyên gia trồng cây làm việc toàn thời gian để lo chống bụi hằng ngày từ những công trình xây dựng đang được tiến hành bên cạnh để cây không bị ảnh hưởng.

Một hệ thống tưới phức tạp nằm dưới lòng đất, với ống nước chạy riêng cho mỗi cây sẽ lo chuyện tưới và bón phân cho cây phát triển. Điều kiện của cây, độ ẩm của đất và nhiệt độ chung quanh có thể được theo dõi từ xa qua những bộ phận đo (sensors) được gắn vào các chùm rể.

“Hy vọng của chúng tôi là tất cả những cây này sẽ sống,” Chủ tịch điều hành Công Ty Thiết kế Môi trường ông Tom Cox nói, công ty của ông lo chăm sóc những cây sồi trắng này và chuyển về quảng trường tưởng niệm 9/11 để được trồng.

“Nhìn cây mới được trồng ở đây, mình có thể nói sự sống đang hồi sinh ngay chính trên ground zero này,” ông Daniels nói thêm.

Viên chức Ban Tưởng niệm 9/11 cho hay là hằng trăm cây sồi trắng này sẽ được trồng kịp cho lễ tưởng niệm lần thứ 10 vào năm tới.


© DCVOnline



Nguồn:

(1) Life takes root again at Ground Zero: First trees planted at 9/11 site. New York Daily News, by Tina Moore, 28 August 2010
(2) Life is returning to ground zero. The Associated Press, by Beth Fouhy and Amy Westfeldt, 28 August 2010

source
DCVOnline